“Đồn đãi bịa đặt, không có gì để nói.”
Trong màn hình, Điền ảnh đế tươi cười rạng rỡ, “Hôm nay tôi và Trí Mẫn mới làm việc chung, sao mà không hợp được chứ… Ừm, có hẹn lát nữa đi uống.”
Chính Quốc cười đến là xán lạn, “Thật ra bình thường tôi NG nhiều hơn cơ ha ha ha ha… Nhưng Tiểu Mẫn rất chuyên nghiệp, tôi NG bao nhiêu lần cũng điều chỉnh trạng thái để phối hợp được, diễn chung với cậu ấy rất thoải mái…”
Điền ảnh đế nhìn một cô phóng viên, nghiêm mặt nghe cô hỏi xong thì cười dịu dàng: “Lúc đóng phim ở chung gần nửa năm, con người cậu ấy thế nào tôi rất rõ ràng, xin mọi người đừng vì mấy tin đồn ác ý điều khiển dư luận mà đẩy tôi vào chỗ người bị hại, tôi không muốn trở thành công cụ trong tay kẻ cố ý bôi xấu cậu ấy sau cánh gà, hy vọng người hâm mộ của tôi cũng đừng như vậy.”
Điền ảnh đế nói rồi nháy mắt với ống kính, cười sáng tươi ấm cả lòng: “Phải ngoan đó nha.”
Các nữ phóng viên đứng gần ống kính nô nức bịt mũi cầm máu.
…
Trí Mẫn đấm ngực, say mê ôm điện thoại, xem lại video đoạn phỏng vấn khi Chính Quốc vừa rời phim trường lần thứ một trăm.
Trong màn hình điện thoại nhỏ bằng lòng bàn tay, Chính Quốc giọng nhẹ nhàng, ánh mắt ôn hòa, vầng sáng thần thánh tỏa ra sau lưng, hoàn mỹ như một thiên sứ.
“Ơ hay vẫn xem lại à?!” Thiên sứ tắm rửa xong mặc áo choàng bông bước ra, mặt như giẫm phân, ghét bỏ nhíu mày, “Tắt đi! Tôi không chịu được cảnh mình trông ngu xuẩn như thế, nhanh lên.”
Trí Mẫn: “…”
Trí Mẫn, người vẫn đang chìm đắm trong ánh thiên sứ của Chính Quốc ngồi khoanh chân trên thảm sofa phòng khách nhà Điền ảnh đế thầm thở dài. Được rồi, Điền ảnh đế lung linh trong màn hình, so với thiên sứ… chỉ hơi ma tính hơn một xíu.
Trí Mẫn trân trọng đóng app video, ngượng nghịu một lúc rồi nói: “Anh, cảm ơn anh, từ khi đoạn phỏng vấn của anh lên sóng, dư luận trên mạng lập tức xoay chiều, công ty em cũng bắt đầu liên hệ các bên, chắc không sao nữa rồi, may nhờ có anh…”
“Đương nhiên là nhờ tôi!” Điền ảnh đế châm chọc trào phúng: “Công ty cậu liên hệ ‘thật đúng lúc’, ba ngày rồi nhỉ? Không còn đẩy cậu ra đỡ đạn nữa à?”
Trí Mẫn bật cười, công ty cậu vốn nhỏ, năng lực có hạn, hơn nữa cấp cao cũng bất mãn vì chuyện cậu đóng phim không cát sê, không thừa cơ mượn gió bẻ măng đã tốt lắm rồi.
Nghe nói công ty mới kí hợp đồng với mấy người mới, đang chuẩn bị đưa mấy tin giật gân lăng xê.
“Tên đàn anh của cậu…” Chính Quốc trầm tư.
“Em tự xử lý được, thật đó.” Trí Mẫn vội nói, “Anh đừng suy nghĩ nữa, em cũng đâu phải mới vào nghề ngày đầu tiên, em giải quyết được.”
Chính Quốc bật cười, “Sao vậy? Sợ tôi nặng tay quá à?”
Trí Mẫn cười bất đắc dĩ, nói nhỏ: “Chẳng phải chuyện tốt đẹp gì, không muốn dính tay anh, khi nào em thật sự không xử lý nổi thì chắc chắn sẽ đến cầu xin anh… Nhờ anh giúp em.”

BẠN ĐANG ĐỌC
[Kookmin] Mèo Nhỏ Có Vẻ Dễ Lừa
HumorHọ Điền tâm cơ và bé Mèo bị người ta lừa ăn đậu hũ những mãi mới hiểu ra vấn đề ... Truyện này có cơm choá.