Chương 12: Yêu sớm

732 53 0
                                    

Choi Seungcheol chỉ nói đúng một nửa.

Trên đường trở về ký túc xá đúng là không có ai nhìn thấy bọn họ, nhưng không phải là vì trên đường không có ai, mà là vì tất cả mọi người đều đang bận việc của mình, không có ai rảnh đi chú ý đến bọn họ.

Từ tòa nhà nghệ thuật về đến kí túc xá cần đi qua thư viện, hồ cảnh quan, đại lộ cây xanh và cả một con đường dài rợp bóng cây.

Bọn họ mới đi qua hồ cảnh quan, đã nhìn thấy không dưới năm đôi tình nhân.

Nếu không phải là đang ôm ấp hôn môi trong đình nghỉ mát hoặc là tay trong tay đi dạo dọc theo ven hồ thì cũng là thân mật ôm ấp ngồi trên ghế dài thấp giọng nói chuyện, tiếng cười đùa nỉ non truyền đi trong gió làm cho cảnh đêm nhuốm thêm mấy phần xuân sắc kiều diễm.

Lúc Yoon Jeonghan nhìn thấy đôi đầu tiên, đôi thứ hai thì còn có thể nhìn thẳng.

Đến lúc nhìn thấy đôi thứ ba, thứ tư, thứ năm, tâm tình đã xảy ra một chút biến hóa vi diệu.

Cậu vừa mới được Choi Seungcheol ôm ở phòng vẽ tranh xong, bây giờ cũng đang tay trong tay với hắn, trên con đường tràn ngập tình nhân bước chân thảnh thơi mà đi về...

Có chút kỳ quái.

Cậu cúi đầu, nhân lúc đèn đường chiếu qua cành lá thấp thoáng ánh sáng, nhìn tay hai người thân mật nắm lấy nhau, đang do dự xem có nên rút ra hay không thì bỗng nhiên bị một ánh đèn pin rọi thẳng vào mặt.

Ánh đèn lóe lên, cậu theo bản năng nhắm mắt lại nghiêng đầu né tránh.

Còn chưa kịp phản ứng lại có chuyện gì xảy ra, chỉ nghe bên tai vừa vang lên một tiếng "đậu" có chút tức giận và buồn ngủ thì đã bị Choi Seungcheol kéo chạy nhanh.

"???"

Yoon Jeonghan ngơ ngác bị kéo về phía trước, bên tai chỉ còn lại tiếng gió.

Thể lực của cậu và Choi Seungcheol chênh lệch rất nhiều, lúc hai người đứng dưới cửa tòa nhà ký túc xá cậu đã mệt đến không đứng thẳng nổi mà thở gấp thì Choi Seungcheol vẫn mặt không đỏ tim không đập.

"Còn chưa đến 800 mét, bạn học Yoon Jeonghan, tố chất thân thể cần phải tăng cao nha."

Kẻ đầu sỏ vừa vuốt lưng giúp cậu vừa thành khẩn đưa ra kiến nghị: "Sau này có cân nhắc đến chuyện chạy bộ sáng sớm không?"

"..."

Yoon Jeonghan lớn như vậy, lần đầu tiên có kích động muốn trợn trắng mắt với người đối diện.

"Tại sao chúng ta lại phải chạy?" Cậu đứng thẳng lên, hơi thở không đều mà hỏi. Khuôn mặt trắng như sứ nổi lên một tầng hồng nhạt.

"Người tóm các đôi tình nhân đến, không chạy sẽ bị mời đến phòng làm việc của hiệu trưởng uống trà, cậu có muốn đi không?"

Hiếm khi thấy vị bạn cùng phòng không dính khói bụi trần gian này tức giận bừng bừng như vậy, Choi Seungcheol đầy hứng thú mà chăm chú nhìn thêm một lát.

Lời nói lúc ở phòng vẽ tranh không phải là khách sáo, thật sự rất đẹp.

"Choi Seungcheol, chúng ta không phải là tình nhân."

[Cheolhan] Cậu ôm tôi một chút (Chuyển ver) [Hoàn]Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ