Nàng nhìn một nhà ở trong điện thoại thì nước mắt không tự chủ mà rơi xuống. Ba mẹ nàng đã già hơn trước kia rất nhiều rồi. Nàng nhanh chóng lau nước mắt không để họ thấy.
"Chị, em học được cách sài rồi. Mai mốt chúng ta sẽ thường xuyên nói chuyện với nhau."
"Được." - Nàng khẽ gật đầu.
"Trang ba nè, có thấy ba không?" - Ba Nguyễn ở bên kia vẫy vẫy tay với nàng.
"Dạ. Ba khỏe không ạ?"
"Khỏe, khỏe lắm."
"Chị, chị béo hơn rồi." - Giọng của Khánh An vang lên đánh bay mọi cảm xúc xa cách của mọi người.
Thùy Trang lấy tay sờ lên mặt mình. Nàng béo lên rõ như vậy sao.
"Im!" - Nàng trừng mắt với Khánh An một cái. Nàng đang có thai, không béo lên sao được. Nàng cũng biết mình béo nhưng trực tiếp nghe như vậy liền cảm thấy tổn thương.
Mà tổn thương nhất là cái người đang ngồi bên kia đang phì cười kìa. Nàng béo do ai chứ, không phải do người đó lúc nào cũng chê nàng ốm sao.
"Con gái béo hơn một chút cũng tốt. Trước ốm quá." - Ba Nguyễn lên tiếng nhưng lại vô tình sát thêm một lớp muối vô tim con gái.
"Nãy mẹ nghe tiếng cười. Con đang ở với ai à."
"Dạ. Con ở với Ngọc ạ." - Nàng còn quay camera sang hướng Lan Ngọc đang ngồi.
"Chị, thật đẹp nha."
Theo tiếng của Khánh An nàng quay đầu nhìn Lan Ngọc đang ngồi ở phía bàn ăn đang tách hạt đào. Đúng là đẹp thiệt, y như yêu nghiệt vậy. Nhưng mà là chồng yêu của nàng đó.
Ba mẹ Nguyễn vừa nhìn liền hiểu. Một cô gái có thể chỉ ăn mặc đơn giản, ngồi ở một góc cũng có thể phát ra được khí thế mạnh mẽ như vậy tuyệt đối không phải người tầm thường. Lúc trước bà chỉ nói chuyện với cô qua điện thoại đã nghe ra được là một cô gái vô cùng lễ phép, có học thức. Nay được gặp mới biết được đúng là kiệt tác của trời. Người như vậy làm bạn với con gái bà, bà cảm thấy vô cùng an tâm.
"Chị, chị ấy có người yêu chưa vậy?"
"Có rồi." - Là chồng chị đây nhóc.
"Ai vậy." - Tiếng Khánh An có vẻ tiếc nuối.
"Chị nè."
"Chị mơ tưởng à." - Khánh An ở bên kia còn nhìn nàng vô cùng khinh bỉ.
"Chị đi xách dép cho người ta còn được."
Thùy Trang trừng Khánh An rồi nói chuyện một chút liền tắt điện thoại. Nàng nhào tới ôm Lan Ngọc. Nàng tổn thương quá. Tại sao em trai nàng có thể sát muối vô tim chị nó nhiều lần như vậy chứ.
Lan Ngọc ôm lấy nàng, tay còn lại lấy hạnh đào đã bóc vỏ đút cho nàng.
Những ngày tết tất bật cũng qua. Mà trong tết nàng cũng không có làm gì ngoài ăn rồi ngủ. Chỉ có hôm mùng một nàng có theo chồng yêu về Thủ Đức trực thuộc thành phố Hồ Chí Minh thắp cho ông bà nội chồng mấy nén hương. Sau đó liền về nhà ở tới qua tết. Lan Ngọc cũng làm cá mặn y như nàng.
Vì thai đã to nên hai người cũng không dám sinh hoạt quá giới hạn. Mà chỉ ôm nhau ngủ.
Trong thời gian này Lan Ngọc cũng đã cho người sửa phòng trước kia của nàng thành phòng của Gấu Nhỏ, còn trưng dụng thêm một phòng trên tầng ba làm phòng đồ chơi trẻ em.
Công việc của Lan Ngọc rất bận, vừa qua tết đã đi làm lại. Cô không yên tâm liền gọi dì Hoa bên nhà chính Thủ Đức qua chăm sóc nàng. Dì Hoa cực kì có kinh nghiệm phong phú trong việc chăm sóc phụ nữ có thai. Còn hướng dẫn nàng rất nhiều việc chăm sóc em bé. Từ khi dì Hoa đến cả nhà bếp nàng cũng không được vào. Cả ngày chỉ đi từ phòng ngủ ra phòng khách.
"Phu nhân, canh gà vừa hầm xong cô uống cho nóng." - Dì Hoa mang một bát canh khá to lên đặt trên bàn cho nàng.
Thùy Trang nhìn bát canh gà thì toàn thân nổi da gà. Dì Hoa đến đây bao lâu thì nàng đã uống canh bấy lâu. Canh gà cũng rất ngon, rất béo, lại có chút thảo dược nghe bảo rất tốt cho phụ nữ có thai nhưng nàng thật sự không uống nổi. Nàng hít lấy một hơi thật sâu, cầm lấy bát canh hơi nóng uống một hơi.
"Dì Hoa, dì làm việc cho Ninh gia bao lâu rồi ạ?" - Nàng có chút tò mò. Lan Ngọc đối với bà ấy cũng rất tôn trọng.
"Khoảng ba mươi năm rồi thưa phu nhân." - Dì Hoa ngồi trên bàn ăn giúp nàng gọt trái cây.
"Từ hồi cố phu nhân và lão gia mới lấy nhau."
"Lâu như vậy rồi ạ." - Bà ấy dành cả nửa đời ở Ninh gia. Thật khiến người khác cảm phục.
"Vâng. Cố phu nhân vừa sinh tiểu thư liền mất, tiểu thư cũng do một tay tôi chăm sóc từ nhỏ."
Dì Hoa vừa nói vừa có chút hoài niệm.
"Chị ấy lúc nhỏ thế nào ạ?" - Nàng có chút tò mò nha. Không biết chồng nàng lúc nhỏ có điềm tĩnh, bản lãnh như bây giờ không.
"Lúc nhỏ tiểu thư rất nghịch ngợm. Đi học luôn đội sổ, đánh nhau rất thường xuyên, là một tiểu bá vương." - Dì Hoa cười cười đặt đĩa trái cây và ly nước cam lên bàn cho nàng.
"Phu nhân biết không. Có năm tiểu thư học thí nghiệm liền làm nổ cả căn phòng học. Thế là lão gia phải bỏ tiền xây cho trường phòng thí nghiệm và hai dãy thư viện." - Bà kể cho nàng giống như hai người phụ nữ đang nói chuyện phím với nhau.
_________________________________
#HaAnh
BẠN ĐANG ĐỌC
ndln × ntt | Cô ấy là cha của con tôi
FanfictionAu: @leo1973gt. @mhaanh 🐻❄️🍇 Chưa có sự cho phép của Tác Giả. Có thể bị xóa bất cứ lúc nào nếu Tác Giả không cho phép !