Nguyễn Lan Chúc : "Tại sao không nói gì với anh?"
***
"Tiểu Lăng, vai nam số 7 của bộ "Xuân Đến" đã thay người rồi, tháng sau cậu không cần tiến tổ nữa."
"Vâng."
Ở một bên đầu dây, Lăng Cửu Thời siết chặt lọ thuốc rỗng trong tay.
Giới giải trí chính là một chiến trường tàn khốc, minh tinh tuyến 18 như Lăng Cửu Thời rất dễ bị thay thế, vừa rồi người đại diện báo tin vai diễn của mình bị đoạt mất cũng không phải là chuyện mới mẻ gì.
Lần này là lần thứ năm trong tháng Lăng Cửu Thời bị mất vai, tần suất cao một cách đáng ngờ, rất có khả năng đã bị ai đó nhắm vào.
"Xán Quang là một công ty lớn, chúng ta không thể chọc nổi, không ngờ nghệ sĩ mới của bọn họ có cùng hình tượng và hướng phát triển với cậu. Nhẫn nại chút, chờ bọn họ dùng hậu trường nâng nghệ sĩ trọng điểm đó lên tuyến hai tuyến ba tự nhiên sẽ không để cậu vào mắt nữa, không thèm tài nguyên của cậu nữa."
Sống dưới một bánh xe lớn, người thường căn bản không có cách nào chống lại, còn không bằng thức thời lăn gọn sang một bên, nhường đường cho xe đi, tránh việc bị nghiền thành tro!
Thực ra công ty ngốc của Lăng Cửu Thời còn mạnh hơn Xán Quang nhưng công ty sẽ không vì một nghệ sĩ nhỏ không tên tuổi như cậu mà chạy tới PK với nghệ sĩ quan trọng của Xán Quang, cậu... chưa đủ phân lượng!
"Vâng."
Lăng Cửu Thời nhẹ nhàng đáp lại, đáy mắt lại không giấu được vài tia kháng cự.
Bệnh viện người đến người đi chật kín, vách tường trắng vô cùng lạnh lẽo, khắp nơi đều là người bệnh nhăn nhó, không khí buồn tẻ.
Lăng Cửu Thời đeo khẩu trang, xuyên qua đám người, đi tới khoa tâm thần khám bệnh.
Cậu bước vào, đóng cửa lại, ngăn lại tất cả những ánh nhìn ở bên ngoài mới tháo khẩu trang xuống.
Bác sĩ xem bệnh án, kiểm tra lại lịch khám, nhìn ảnh chụp đẹp kinh diễm trên sổ khám bệnh.
Trên ảnh là một thanh niên đẹp trai, ngũ quan nhỏ xíu tinh tế, đôi mắt to như đang phát sáng, khóe môi cong lên, tươi cười xán lạn, như một mặt trời nhỏ tỏa nắng dạt dào.
Bây giờ đôi mắt của thanh niên lại bị một tầng mây âm u thật dày che mất, khác hẳn trong sinh hoạt ngày thường, cũng hoàn toàn khác với sự tích cực lạc quan luôn tỏa ra khi làm việc.
Hoặc là nói, chỉ có giờ khắc này cậu mới dỡ xuống tất cả mọi ngụy trang của bản thân.
"Bác sĩ, có phải là tôi sắp chết rồi không?" Lăng Cửu Thời ôm mặt.
"Cả đêm tôi không thể ngủ được, vừa nhắm mắt lại tim sẽ đột nhiên đập rất nhanh khiến tôi bừng tỉnh..."
Bác sĩ nhíu mày: "Áp lực tâm lý của cậu quá lớn, chứng lo âu lại nặng lên. Tôi kiến nghị cậu thả lỏng tâm trạng nhiều hơn, đừng nghĩ quá nhiều, đừng tự tạo áp lực cho mình..."
YOU ARE READING
[Lan Cửu] Phim Giả Tình Thật Với Bạn Thân Là Ảnh Đế!
FanfictionTựa gốc: 和影帝炒cp后,我们假戏真做了 (Hòa Ảnh Đế Sao CP Hậu, Ngã Môn Giả Hý Chân Tố Liễu) (Tạm dịch: Sau Khi Xào CP Với Ảnh Đế, Chúng Tôi Làm Giả Hóa Thật Rồi) Tác giả: An Vân Nhiễm 殷云染 Số chương: 38 (37 + 1 PN) Thể loại: nguyên sang, đam mỹ, hiện đại, ngọt sủn...