Phần Đệm: Chiến Đấu

5 0 0
                                    


Bây giờ đã là mùa đông, thành phố hiếm khi có tuyết, tuy vậy, trước tối hôm đó lại bay xuống một vài cánh hoa tuyết ở xa xa.

Thiếu niên kia cố gắng bò dậy khỏi mặt đất và ngồi dựa vào tường . Hắn khó khăn hít một hơi rồi đưa tay ra chạm vào khóe môi .Cơn đau lập tức lan ra, toàn bộ khuôn mặt bầm tím giống như nhận được tín hiệu nào đó mà tràn ngập một vùng xúc cảm đau đớn lớn.

Khốn khiếp.

Tên khốn kia thật sự tìm người đánh mình.

Tên khốn kia. Thanh niên kia cắn răng, chỉ cảm thấy toàn thân từ trên xuống dưới không còn có cơn đau nào nữa. Đôi mắt, không biết bởi vì sưng lên hay không mà nóng lên, nóng đến nỗi khiến hắn không thể khống chế được phần tâm yếu đuối nhất.

Ha Ha. Đây chính là quả báo mà.

Hắn nhìn lên bầu trời buổi tối và suy nghĩ.

Một thứ nhỏ trắng nõn bồng bềnh trôi nổi, và cuối cùng nằm trên ngón tay của người thanh niên. Thanh niên ấy nháy mắt một cái , hai hàng lông mi dài run lên, liếc nhìn các đốt ngón tay và chẳng mấy chốc nó biến thành nước, giống như ai đó, nước mắt lăn trên ngón tay không để cho người khác nhìn thấy.

Đó là một buổi chiều rất lạnh. Lý Thuần Hi mặc một chiếc áo khoác màu đen và đồng phục học sinh bên trong.  Anh cùng áo khoác đã lăn trên đất vài vòng mà bẩn đến nỗi không nhìn được ra hình dạng gì, giống như anh ta lúc này, khuôn mặt đã không nhìn ra được dáng vẻ tuấn tú.

Túi sách đã bị ném xuống đất ở thời điểm đánh nhau. Anh thở hổn hển và nghỉ ngơi một hồi sau đó liền cau mày bò dậy khỏi mặt đất.

Nhìn vào cái bụng đã bị đá mấy lần, cuối cùng thấy túi sách của mình bên cạnh thùng rác màu xanh đầy rác.

Anh khập khiễng thì thầm: "Con mẹ nó".

Vừa cầm chiếc túi lên, anh cảnh giác - nghe tiếng bước chân từ xa đến gần.

Dựng thẳng lỗ tai nghe xong một hồi, lại nghe thấy tiếng bước chân của nhiều người vang tới. Lẽ nào là đám khốn kiếp kia trở lại ? Anh cau mày, một thân đề phòng.

Một vài người quen thuộc đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt anh. Anh thở phào nhẹ nhõm.

"Trời đất !" Người cầm đầu nhìn thấy anh , lập tức lớn tiếng mắng:" Mẹ nó chứ ,Trần Vũ! "

Anh nhìn mấy người kia rồi nghĩ, cho dù bây giờ có chửi hắn cho sướng miệng , thì căn bản trong lòng vẫn biết không thể làm gì được người ta.

" Mấy người? " Người đối diện chạy tới , một mặt phẫn hận, nắm đấm của hắn ta khanh khách vang vọng, so với người bị đánh còn muốn tức giận hơn. Người đó trông lớn hơn anh một chút. Hắn là một người bạn tốt, là bạn bè tốt của anh mấy năm nay

"Bốn". Anh khẽ gắt, phun ra một ngụm máu.

"Đã đi bao lâu rồi ? Hắn à, khuôn mặt mày ---- mày đêm nay làm sao trở lại được đây? Đau không?" Thấy anh rên rỉ, người kia nhìn bốn phía, muốn đuổi theo nhưng không thể không đưa tay đỡ lấy.

"Có một lúc, chúng mày đừng có đi , đến đó cũng không lấy được chỗ tốt." Lý Thuần Hi đột nhiên trầm thấp nói- nở nụ cười thanh sắc bên trong đều là tự giễu:" Tao tự mình làm bậy, mày không cần xía vào việc này."

"Mày có việc tao làm sao có thể mặc kệ" La Tiêu tức giận nghiến răng: "Lý Thuần Hi, chúng ta là anh em tốt nhất !"

Lý Thuần Hi khe khẽ lắc đầu ngẩng đầu nhìn về phương xa một chút, sau đó nhìn vào bạn tốt của mình , từng chữ từng chữ nói :" Thích sai người, đoạt bạn gái người ta, bị đánh- không phải đáng đời sao ?"

Bầu không khí trở nên ảm đạm, La Tiêu vẫn nỗ lực nghiến răng, trên trán hắn nổi gân xanh, thề muốn đem người chém thành muôn mảnh. Nhưng cánh tay anh ta đang nắm rất chặt. Đôi mắt của người kia rõ ràng vốn trong suốt , sáng sủa nhưng tại thời điểm này, mắt phải đã sưng lên thành mắt cá. Khuôn mặt cũng toàn màu xanh và tím, khóe môi bị rách, máu vạch lên những vết nứt trên da . Nhìn thấy cũng cảm thấy đau.

Một khuôn mặt thật đẹp.

" Tao thật sự muốn giết hắn." La Tiêu cực lực khống chế cơn giận đang trào lên trong ngực.

"Đừng giết hắn, giết người, mày sẽ phải vào tù". Thiếu niên chớp mắt với đứa bạn tốt dù khuôn mặt anh giờ có xấu xí thế nào, lập tức có thể bị đùa giỡn.

"Được, ngày hôm nay ca không giết hắn, hôm nào tao sẽ lại cho hắn nhìn thấy sắc màu" La Tiêu tàn nhẫn mà trừng mắt: " Quân tử báo thù mười năm không muộn, một ngày nào đó tao cho muốn hắn lập tức mang bản thân trả toàn bộ hết nợ ."

Bọn họ đấu tranh hiện tại mới bắt đầu.

Lý Thuần Hi đi tới mệt mỏi, đặt toàn bộ trọng lượng lên người La Tiêu để đối phương nâng mình:
"Đêm nay để tao ở nhà mày đi, tao không muốn cùng chị gái dài dòng."

La Tiêu nỗ lực vững vàng mà cẩn thận đặt hắn lên người nói: " Được , có điều ngày mai mặt mày khẳng định càng khó coi."

Lý Thuần Hi suy nghĩ một chút, cười :" Cái kia để tao ở một tuần đi."

"Tao thật ra không có ý gì, chính là mày nghĩ kĩ làm sao mà nói chuyện với người nhà ."

Thiếu niên nhịn đau, lộ ra hai nửa hàm răng:" Anh em tốt."

La Tiêu một tay nhấc túi sách Lý Thuần Hi , một tay hỗ trợ Lý Thuần Hi đi về phía trước: "Tất nhiên, đó là cả cuộc đời, trước tiên tìm phòng khám cho mày, sau đó về nhà tao ăn cơm tối."

"Cái chăn kia trong nhà."

"........................"

Sắc trời dần muộn, bốn, năm thiếu niên sóng vai đi trên đường về nhà. Những bông tuyết vẫn rơi và càng ngày càng lớn. Bọn họ cùng Trần Vũ đấu rất lâu, trong thời gian dài chính họ cũng đã quên mất tại sao lại trở nên như thế này, căm hận lẫn nhau, chết già cũng sẽ không nắm tay, nói tốt với nhau.

Lúc trước cũng từng có người mỉm cười nhìn nhau, Những người trẻ tuổi, những người này, đã trở thành câu truyện của người khác.

Nợ Tình Trả TiềnWhere stories live. Discover now