Nhô11
3 stories
[U23 DŨNG×CHINH] KẾ SÁCH THEO ĐUỔI HÀ ĐỨC CHINH CỦA BÙI TIẾN DŨNG by Trinhbui0982
Trinhbui0982
  • WpView
    Reads 8,271
  • WpVote
    Votes 574
  • WpPart
    Parts 8
Truyện thuộc thể loại: vui vẻ, hài hước Couple9: Dũng×Chinh Couple phụ: Rất nhiều 😂 HE truyện vui không ngược 😂 Bộ truyện viết ra với mục đích vui vẻ hài hước kể về anh chàng Bùi đần theo đuổi Chinh đen phải nhờ tới các người bạn cùng phòng( các anh trong U23) lập ra kế hoách để tán đỗ "nữ9" Ai đọc thì vào xơi xôi thịt 😂
Danmei | Be My Valentine - Be My Every Day | Phan An by AnPhius
AnPhius
  • WpView
    Reads 87,413
  • WpVote
    Votes 8,020
  • WpPart
    Parts 102
Thể loại: Vườn Trường . Cường công x Bình thường thụ. Tác giả: Phan An Nhân vật chính: Tiến Dũng x Hà Đức Chinh ; Nhân vật phụ: Trần Trọng; Tư Dũng; Trọng Đại; Xuân Trường; Đức Huy, Trinh Kiều, Tiến Đoàn, Tố Tố..... Văn án: Vui vẻ. Ngược công, ngược thụ 21+ , H+, BDSM, Nội dung miêu tả bạo lực, tình dục Truyện lấy cảm hứng tính cách, ngoại hình nhân vật từ Bùi Tiến Dũng; Hà Đức Chinh . Nhưng ở một bổi cảnh khác và cốt truyện khác. Có thể hơi giống hoặc gần giống Thượng Ấn một số tình tiết và diễn biến.
[U23] NGƯỜI THẦY - NGƯỜI CHA [Huấn văn] by linhnguyen138
linhnguyen138
  • WpView
    Reads 122,095
  • WpVote
    Votes 9,175
  • WpPart
    Parts 67
"Tiến Dũng nhắm mặt lại. Anh đánh. Anh đánh thật. Anh nghe thấy tiếng thầy nhắc "đánh mạnh lên" văng vẳng bên tai. Anh nghe thấy tiếng Đình Trọng của anh bật khóc. Anh nghe thấy tiếng trái tim của mình cuộn lên theo từng tiếng thước mà anh đánh xuống. Anh không biết gì cả. Lúc này anh thực sự không biết gì cả. Anh chỉ biết đánh trong vô thức. Cho đến lúc Xuân Trường giữ tay anh lại, bảo rằng anh đã đánh đủ 15 roi rồi, anh mới từ từ mở mắt ra. Anh thấy Đình Trọng của anh ngồi bệt xuống sàn nhà. Anh thấy Đình Trọng của anh cắn chặt răng để không bật ra tiếng kêu than. Thả rơi cây thước xuống sàn nhà, anh dìu Đình Trọng của anh dậy" "Văn Đức ngồi bệt xuống sàn nhà hứng chịu trận mưa roi từ thầy. Cậu cũng không biết cậu bị cái gì nữa. Rõ ràng biết thầy sẽ giận nhưng cậu vẫn không ngăn được mình nói những câu kiểu thách thức như vậy. Cậu chỉ biết lúc đó, trong lòng cậu chỉ có sự bất mãn, một sự bất mãn chất chứa từ ngày này qua ngày khác về cái thứ kỉ luật mà thầy vẫn hằng tôn sùng. Cậu chán ghét cái cảm giác suốt ngày bị trói buộc, bị bắt giờ này phải làm thế này, giờ kia phải làm thế kia. Sự hà khắc của thầy khiến cậu cảm giác bản thân giống như một cái máy lập trình sẵn. Cậu ghét cái cảm giác đó. Và cậu đã không ngăn được việc thể hiện sự bất mãn kia. Văn Đức cắn chặt răng khi những cơn đau cứ liên tục nhói lên. Nhưng rồi cậu bỗng cảm thấy, hình như có cái gì đó ấm áp vừa ôm lấy cậu, có cái gì đó to lớn vừa che chở cho cậu tránh khỏi trận mưa roi từ thầy. Là Trọng Đại" "Được rồi!