Dã sử
10 stories
[Dã sử] DU NIÊN by NguyenHNgocNhu
NguyenHNgocNhu
  • WpView
    Reads 6,951
  • WpVote
    Votes 321
  • WpPart
    Parts 7
"Nhiều năm sau nữa, khi quãng đời còn lại tàn như tro đốt, thứ tưởng như thiên cổ của bản thân lúc sinh bình dần bị thời gian và những ký ức mới cũ khác nhau dồn đi đâu, cuối cùng mất dạng. (...) Thế cuộc thành dĩ vãng, tên người thành mực trên giấy. Cho dù tồn tại để bắt đầu hay kết thúc một triều đại, tồn tại để thương để ghét, để đuổi kịp hay bỏ lỡ điều gì thì nương theo thời gian trôi chảy mới là sứ mệnh chính của con người." Về những phận người sau cuộc chuyển giao Lý - Trần, qua góc nhìn của một chiếc bóng. Ngoại trừ nhân vật "tôi" trong truyện là hư cấu, các nhân vật được nhắc nhiều còn lại (Trần Cảnh, Chiêu Thánh, Trần Liễu, Lý Oanh, Trần Hải...) đều là nhân vật lịch sử thật. Tuy nhiên, mạch truyện đan xen giữa sự thật chính sử và hư cấu, số chi tiết hư cấu chiếm phần đa, nên độc giả không nên đồng nhất truyện với chính sử. Cảm ơn ảnh bìa của em bé @oakdara siêu đáng yêu!!!
Gánh Nợ )16+, Completed) by VanVo55
VanVo55
  • WpView
    Reads 51,198
  • WpVote
    Votes 2,052
  • WpPart
    Parts 4
Viết nhân dịp nghe lại Tát Nước Đầu Đình của Lynk Lee. Có thể xem là phần tiếp theo của Cái Áo Duyên và Lãng Tử Hồi Đầu. :)) Nội dung: Biết là nông nỗi mấy khi Duyên trao cho đứa nhóc tì chín gang Chờ nàng nẫu hết ruột gan Đến khi nàng lớn, nàng than tôi già. Đây là câu chuyện về một nàng tránh tham và một anh tham gánh... Nam nữ chánh là con của hai cặp trong hai bộ kia. TRUYỆN ĐƯỢC VIẾT TRONG KHOẢNG THỜI GIAN TÁC GIẢ PHÁT HIỆN RA BỆNH CỦA MÌNH. CỨ XEM ĐÂY NHƯ LÀ MỘT MONG ƯỚC HÃO HUYỀN CỦA MỤ VÊ LÚC ẤY VẬY. :")
SAY MỘNG TRẦN GIAN by Gardenia_Augusta
Gardenia_Augusta
  • WpView
    Reads 1,035
  • WpVote
    Votes 78
  • WpPart
    Parts 1
Trên sông lao xao mưa, nước trời mờ sương khói. Chàng trong thuyền say còn chưa kịp tỉnh, nhác thấy bóng người trên bến đứng đợi. Tóc búi cao cài trâm phượng và kim hoa điền, y trang thêu chỉ vàng, hài cong thấp thoáng dưới gấu váy... Thượng Trân trông như ngày hạ giá, đứng đợi chàng sau hai mươi năm gần gụi rồi chia xa, tất thảy thoảng qua như một cơn mộng. "Nhân gian vì sao tụ tán Nhân gian sao có bi hoan? Những mong nắm tay chàng tiếp bước Chớ như hoa sớm nở tối tàn." __________ Truyện viết về hai nhân vật thời Trần là Tư Đồ Văn Huệ vương Trần Quang Triều và Thượng Trân công chúa. Truyện không khai thác sâu về mặt diễn biến lịch sử mà chủ yếu về mặt văn hoá. Một số chi tiết về ca múa thời Trần được tham khảo từ nhiều nguồn, mình sẽ cố gắng chú thích cẩn thận nhất có thể. LƯU Ý: 1. Truyện chỉ nhằm giải trí và tham khảo vui, không có giá trị học thuật hay lịch sử. Độc giả tuyệt đối không đánh đồng nội dung truyện với chính sử. 2. Mình từng viết một truyện về hai nhân vật này, tên là Niệm Hạ. Nhưng hiện tại vì nhiều thay đổi bất chợt nên mình vứt quách truyện cũ rồi. Nó cũng củ chuối với sến rện lắm nên mọi người bỏ nó đi. 3. Lần này mình đổi cách chú thích, viết câu giải thích ngay dưới đoạn văn, xen giữa truyện chứ không đặt cuối truyện. Nếu thấy đọc bất tiện mọi người cứ cmt để mình sửa, chứ mình cũng thấy bất tiện lắm. Nhưng không chú kế bên thì lại khó hiểu... Cảm ơn mọi người vì đã bỏ thời gian ghé chơi.
[Cảm Hứng Lịch Sử] BÓI CÁ by Gardenia_Augusta
Gardenia_Augusta
  • WpView
    Reads 2,239
  • WpVote
    Votes 147
  • WpPart
    Parts 4
Updated: 28.11.2021 Chân thành cảm ơn beta-reader đáng yêu của tui @senn234. "Năm mười bảy tuổi đó khi Quang Toản rút quân ra Bắc Hà để lại tôi đơn độc ở Phú Xuân, tôi thừa hiểu về sau, mỗi ngày hoặc sẽ ngắn khôn lường, hoặc sẽ dài khôn tưởng. (...) Vạn vật trên thế gian dù là giang sơn hay tình ái đều tựa hoa trong gương, trăng dưới nước. Con người là loài bói cá trên cành cong, không cách nào với tới trăng trên cao, chỉ biết ngó xuống và lao đầu vào đáy nước, cược một đời vào những phù hoa chưa có được đã vội biến tan." "Bói cá" là truyện về những tháng ngày cuối cùng của Lê Ngọc Bình, công chúa nhà Hậu Lê, nguyên phối của vua Cảnh Thịnh nhà Tây Sơn - Nguyễn Quang Toản và Đức phi của vua Gia Long. LƯU Ý: Truyện dự kiến gồm ba phần, được viết dưới góc nhìn cá nhân, không có giá trị tham khảo lịch sử, người đọc tuyệt đối không được đánh đồng với chính sử. Mình không phải người Huế nên không biết nhiều về tiếng địa phương, để tránh sai sót mình sẽ sử dụng từ toàn dân, bối cảnh vẫn là thành Phú Xuân (Huế). Trong quá trình viết nếu có sai sót về mặt diễn biến lịch sử, cung cách sinh hoạt, ăn nói, rất mong được mọi người đóng góp để mình chỉnh sửa. Tranh gốc của hoạ sĩ Raymond Cyril Watson.
MAI TÁNG [Truyện ngắn | Cổ phong - Tình cảm] by doctu_doctu
doctu_doctu
  • WpView
    Reads 158
  • WpVote
    Votes 18
  • WpPart
    Parts 1
📜Dẫn: Một mảnh dang dở trong muôn ngàn dang dở. Một hạt bụi mờ trong mịt mù khói lửa phân tranh. Trần đời nhương nhiễu, lòng người rối rắm. Tất cả đều là chuyện thường tình - như lẽ sống thác, như điều tan hợp. _____ ✒Note: Hết thảy tình tiết trong truyện đều là hư cấu, mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên.
Cảm Hứng Lịch Sử || Tương Kiến || Mạnh Thu by PiEn777
PiEn777
  • WpView
    Reads 2,293
  • WpVote
    Votes 127
  • WpPart
    Parts 9
[...] Ngày hè oi ả. Một trận gió thổi qua, mặt hồ lấp loáng ánh trời lần nữa gợn sóng. [...] Phía xa kia, có bóng người cao lớn, vững chãi đang ngẩng đầu ngắm nhìn những tán sứ trắng đơm đầy hoa. Như nghe thấy đâu đây tiếng bước chân, bàn tay người ấy theo thói quen cũ lại nắm hờ chuôi kiếm báu, rồi từ từ ngoảnh đầu. "Nguyệt Cầm." Ánh mắt. Nụ cười. Và cả giọng nói đó. Tất cả vẫn nguyên vẹn như thuở xưa kia. Thiếu nữ trước mặt chàng vận xiêm y xanh thẫm, mái đầu búi gọn bằng một chiếc kim thoa. Đôi hoa tai cẩm thạch từng là tín vật gửi trao vẫn trang nhã, lành lặn không mảy may vết xước. Chính là dáng hình này, tất cả y hệt như buổi chiều nào khi cả hai từ biệt, nàng bần thần đứng trên cao, dõi trông mãi bóng chàng cùng đoàn quân Thánh Dực đang dần khuất sau rặng tre già. Mà chàng của thời khắc này, lại hệt như lần đầu đôi bên gặp lại nhau ở Thăng Long sau hơn bảy năm ròng cách biệt. Hóa ra, dù là không gian nào, thời khắc nào, chàng vẫn ở đây, kiên nhẫn đợi chờ nàng. Giống như vốn dĩ chàng chưa từng rời xa, chưa từng để nàng phải một mình cô quạnh. Nào mơ chi trăm nghìn lần tái ngộ. Chỉ xin duy một lần tương kiến, mãi mãi chẳng cách rời. • [Vẫn là Hai Mảnh Tơ Duyên, nhưng là một phiên bản khác] • Ảnh bìa edit by me
[Cảm hứng lịch sử] BAO LẦN MƯA TẠNH NẮNG HỬNG QUA by Gardenia_Augusta
Gardenia_Augusta
  • WpView
    Reads 639
  • WpVote
    Votes 81
  • WpPart
    Parts 8
"Trong sát na, nàng dường như lường được ngày hấp hối, trên đèn kéo quân mình sẽ nhìn thấy cảnh gì. Có lẽ là bức họa phụ hoàng khoác chiến bào thường được mẹ giở ra xem những ngày đầu niên hiệu Quang Thái. Có lẽ là bóng cây xoan trước sân nở hoa tím ngát khi chuyển tiết xuân ấm, màu hoa hãn hữu lại hòa vào nền trời xanh trong dìu dịu. Có lẽ là những đêm trăng thanh, trên chiếc chõng tre trước nhà, mẹ hát ru nàng bằng một làn điệu nào mẹ học hồi còn con gái. Cũng có lẽ là đêm nay, khi mồi lửa lần lượt được vứt ở những nơi thưa người trong cung, cuối cùng là điện Bạch Ngọc, để nơi nơi bùng cháy, thành toàn cho sự hèn nhát của nàng. Ngọc Hiền đờ đẫn nối gót mẹ. Đường nối đường quanh co, Cấm cung lặng tờ và xáo động, thâm u và rực sáng, yên bình và đầy sóng gió trong thời mạt vận của một dòng họ, cuối cùng, khép lại sau lưng nàng." *** Câu chuyện là sự kết hợp giữa các cột mốc lịch sử và chi tiết giả tưởng, như quyển hồi ký của một nhân vật lịch sử từ thời khói lửa Trần mạt - Minh thuộc, công chúa Huy Chân Trần Thị Ngọc Hiền. Phần lớn chi tiết trong truyện là hư cấu của tác giả, không có giá trị học thuật hoặc tham khảo về mặt lịch sử, mong độc giả không đánh đồng truyện với chính sử. Tên truyện lấy cảm hứng từ câu "Liễm vũ phiên tình hựu kỷ hồi" trích từ bài thơ "Vũ hậu tân cư tức sự" của Bùi Tông Hoan. *** Xin gửi lời cảm ơn chân thành tới Hoàng Lan vì đã giúp mình lên ý tưởng và chỉnh sửa truyện. Cảm ơn chị Tú đã nhắc em phần footnotes. Cảm ơn website Truyện Nhà Ong hivestories.vn đã