hiện đại - thực tế
3 stories
Tuyết rơi đầy Nam Sơn by iwoik1
iwoik1
  • WpView
    Reads 426,765
  • WpVote
    Votes 7,846
  • WpPart
    Parts 64
TUYẾT RƠI ĐẦY NAM SƠN (Lạc tuyết mãn nam sơn) Tác giả: Minh Khai Dạ Hợp Convert: Bến TTV Chuyển ngữ: Tũn Còi Độ dài: 59 chương + 6 phiên ngoại Thể loại: Hiện đại, thầy trò, tình yêu đô thị, ấm áp, không ngược. HE Nhân vật chính: Tô Nam, Trần Tri Ngộ (Phó giáo sư đại học, hơn nữ chính mười tuổi.) hình chính 1 Văn án: Rượu ấm ngập đèn vàng, tuyết phủ đầy núi nam. Anh dùng sự từng trải và thời gian, bao dung tất cả những dại khờ, nông nổi của cô. (*Rượu ấm - Thanh rượu: là một loại rượu gạo của Nhật, thường được hâm nóng khi uống. Nam Sơn còn gọi là Kỳ Liên Sơn, nghĩa là 'dãy núi phía nam' khi nhìn từ hành lang Hà Tây của Con đường tơ lụa) Editor: 'Lúc nhỏ, đọc Tam Mao, cô ấy nói, mỗi một lần nhớ anh, bầu trời rơi xuống một hạt cát, từ đó hóa thành sa mạc Sahara. ... Còn em. Em nhớ anh, Nam Sơn quanh năm tuyết rơi đầy.' Lần đầu cùng anh gặp gỡ, Anh nói: 'Mùa này, bụi mù tơ liễu, cũng không có gì để xem. Đến vào mùa đông, cảnh tuyết không tệ.' Rồi mùa đông, đưa cô lên Nam Sơn, Anh nói: 'Đợi lãnh giấy chứng nhận rồi, em mau sớm lăn đi cho anh! Ở trước mặt anh chướng mắt!' Trước ngày cô đi, cầm tay cô áp vào ngực mình, thanh âm trầm thấp, Anh nói: 'Đường ở nơi này, em thỏa sức bay. Chẳng qua đợi em thêm một ít thời gian. Chẳng qua dùng tuổi tác trải kiếp phù hoa của anh, vặn kim tháng ngày chậm lại một ít.' ***
Tìm đường | Quân Ước [Hoàn] by xoaidaxay
xoaidaxay
  • WpView
    Reads 1,306,800
  • WpVote
    Votes 31,200
  • WpPart
    Parts 52
Tên tác phẩm: Tìm đường Tác giả: Quân Ước Thể loại: Hiện đại, ngọt ngào, nam hơn nữ 13 tuổi Tình trạng sáng tác: Đã hoàn Độ dài: 51 chương Tốc độ: 1 ngày - 1 chương
Phồn Giản - Quân Ước by _kayoko_
_kayoko_
  • WpView
    Reads 908,765
  • WpVote
    Votes 21,703
  • WpPart
    Parts 61
Tác giả: Quân Ước Design bìa: Ru Thể loại:Hiện đại, nữ chính bị tật ( điếc) Số chương:61 chương Edit: HAMILK (Mình chỉ reup truyện với mục đích đọc offline và chia sẻ câu chuyện lại cho mọi người. Có gì thiếu xót mong mọi người góp ý. Xin cảm ơn.) Một câu chuyện tình yêu ngọt ngào giản đơn nhưng lại sâu sắc tận cùng. Nghê Giản là một cô gái tàn tật nhưng luôn lạc quan, cố gắng hết mình để hoàn thuện bản thân. Lục Phồn là chàng trai nội liễm, kiên cường lại không ngừng nỗ lực vượt lên khó khăn. Họ đã từng là thanh mai trúc mã được gia đình hai bên gán ghép từ nhỏ, nhưng sự cố bất ngờ đến khiến cô mất đi thính giác của mình, còn anh từ tiểu công tử nhà giàu trở thành nhân viên cứu hỏa không quyền không thế. Liệu sau mười mấy năm xa cách họ có thể nhân ra ngưòi hàng xóm thân thiết thuở xưa? Câu chuyện ngày sau sẽ như thế nào?