Thiên thần thiếp đi giữa những áng mây bạc vụn dại mê hồn.
Em là Esmé-nỗi thống khổ đẹp đẽ và mê loạn, nụ cười ngọt trong như nắng tàn êm ái, mắt em là đầm sâu hoa lệ thăm thẳm tới lạ lùng.
Em mãi vẫn chẳng biết được mặt mũi của tình yêu.
Em không cần biết đâu, vì nó vốn không là bất cứ thứ gì khác ngoài em.
Tại sao thế?
Vì tình du dương kịch độc, phải không Lisé của tôi ơi?
Viết bởi Dương Nguyệt Ân - Minh Trang