ĐAM MỸ CUNG ĐẤU
4 stories
[Đam mỹ] Bỗng Nhiên Trở Thành Vương Phi Rồi? by Dinhyen998
Dinhyen998
  • WpView
    Reads 864,953
  • WpVote
    Votes 62,854
  • WpPart
    Parts 135
Thể loại: Đam mỹ, ngọt, hài hước, cổ trang, sinh tử văn. Tác giả: Du Diên Tần Thời x Từ Á Ngôn Tần Thời sau ba năm chiến đấu cực khổ cuối cùng cũng khải hoàn trở về cung, hoàng thượng lo sợ hắn ngày đêm bận rộn không có thời gian dành cho chuyện yêu đương nên ép hắn thành gia lập thất. Tần Thời đang tự do tự tại, nào muốn trong nhà có thêm người làm phiền, vì để trốn tránh, hắn đành nói dối bản thân đang thích một nam nhân, cứ ngỡ hoàng thượng nghe xong sẽ đùng đùng tức giận, nào ngờ còn lập tức đồng ý nói hắn thích ai sẽ ban chiếu chỉ rước người đó về. Lời đã nói ra sao có thể thu lại, Tần Thời trong lúc bối rối đành khai bừa ra tên một người gặp trên đường trở về. Nam Quốc rộng lớn như vậy, lại có biết bao nhiêu cái tên trùng nhau, hắn không tin hoàng huynh trong một sáng một chiều sẽ tìm được người đó. Nào ngờ người tính không bằng trời tính, ngay ngày hôm sau hoàng thượng đã ban hôn. Tần Thời ngậm ngùi đành mặc cho số phận, hắn tốt như vậy, gả cho hắn quả thật là quá lời cho kẻ đó. Đêm tân hôn đoàn người cùng tân lang háo hức trở về phòng muốn chiêm ngưỡng dung nhan của vương phi, không ngờ lại bắt gặp người đáng lẽ nên ở trong phòng đang ngồi vắt vẻo trên tường. Tần Thời nở nụ cười cứng ngắc. "Mọi người xem, vương phi ở trong phòng sốt ruột quá nên phải ra đây ngóng ta trở về ha ha." Quần chúng hóng hớt: Vương gia, người có chắc là vương phi đang chờ ngài trở về không???
[ĐM]TRỌNG SINH CHI NHẤT PHẨM PHU NHÂN (HOÀN) by AhihiLinh0412
AhihiLinh0412
  • WpView
    Reads 141,392
  • WpVote
    Votes 4,848
  • WpPart
    Parts 52
Trọng sinh chi nhất phẩm phu nhân tác giả: Sương Minh thể loại : trọng sinh, cổ trang, báo thù ,cường cường , HE CP chính: Lục Tranh × Tả Thiệu Khanh số chương: 243 chương + PN tình trạng bản gốc: hoàn Tả Thiệu Khanh được ông trời thương xót cho cơ hội sống lại một lần nữa, hắn đẫ cả đời nghẹn khuất vì vậy đã lập chí có thù báo thù có oán báo oán. Do đó nếu cần đoạt liền đoạt, nên tranh liền tranh. Ai nói thứ tử thì không thể làm đương gia. Ai nói làm quan thì không thể tham tiền. Ai nói nam nhân thì không thể đoạn tụ? Ai nói trạng nguyên thì không thể gả ra ngoài? Chỉ cần ta thích, tất cả đều đoạt lấy! *truyện chưa xin phép đề nghị không đem ra ngoài*
[Edit] - Xuyên Qua Cổ Đại Làm Đế Thị by kunbun01
kunbun01
  • WpView
    Reads 1,211,058
  • WpVote
    Votes 59,984
  • WpPart
    Parts 121
Truyện: Xuyên Qua Cổ Đại Làm Đế Thị Tác giả: Vũ Lạc Manh Editor: kunbun -VĂN ÁN- Hà Duyệt xuyên qua, hơn nữa còn xuyên đến cung đình cổ đại làm một gã mĩ nam! Chờ đã, thân phận mĩ nam này hình như có gì đó không đúng.... Duyệt Trung Thị là cái quái gì ?! Cái gì? Nam phi! ................... Hà Duyệt: Hoàng thượng, Thần thị hôm nay không có "tiện". Lãnh Diệc Hiên: Ái thị đừng đùa, ngươi cũng không phải nữ nhân mỗi tháng một lần đâu. Hà Duyệt: ['>o<'] Lãnh Diệc Hiên, ngươi có biết hay không trong bụng còn có bánh bao........ Lãnh Diệc Hiên: Duyệt, nên nghỉ ngơi trước đã. Hà Duyệt:.................. ========================================== Nội dung: Xuyên không, đam mỹ, cung đình tranh đấu, sinh tử văn, ôn nhu phúc hắc hoàng đế công vs Lân nhi mỹ nhân ôn nhu thụ, công sủng thụ, 1x1, HE. Nhân vật chính: Lãnh Diệc Hiên x Hà Duyệt. Phối hợp diễn: Chu Tử Hoa, Lãnh Vân Diệu, Tiêu Sở Nhiên. Số chương 125 + các PN (* Lần đầu mình edit nên có không sát nghĩa hay sai sót xin lượng thứ <3)
[Truyện Việt] Áo dài Hà Bắc by HienLe202
HienLe202
  • WpView
    Reads 44,493
  • WpVote
    Votes 2,831
  • WpPart
    Parts 55
Hiện nay trên wattpad có hai bản được đăng mà không có sự đồng ý của tôi. Đây là bản đầy đủ, hoàn chỉnh nhất. Truyện vẫn được giữ nguyên trên wordpress tại sefrasy.wordpress.com. == Con trai mười chín mơn mởn như cỏ non, mặc áo dài nâu, đội nón lá rộng vành, chèo thuyền ra ao sen buổi sớm mùa hạ, nhìn sen mà cười đẹp hơn cả hoa sen nở. Nét duyên "trời đất giao hòa" ấy là một khoảnh khắc tươi nguyên, thơm tho của tình yêu tuổi trẻ vừa chín tới, ngọt thanh mà mát lòng mát dạ. Phải nhìn tròn con mắt, hít hà khoan khoái, lại vừa chạm vào nâng niu vừa nếm dư vị dịu thanh ấy, mới thấy tim tê rân, khoái cảm đến hoảng sợ. Chiếc áo dài nâu vải thô mà bừng sáng giữa lá xanh, bông trắng, nhị vàng cùng nét cười đẹp xinh sau vành nón lá in vào tâm trí là vì thế, để mãi sau này, bao áo dài nhung gấm, lụa là xúng xính chung quanh cũng trở nên bình thường, nhìn rồi lại quên, nhìn rồi lại đầy hoài cảm tưởng nhớ đến người xưa cảnh cũ. Cuộc đời là hành trình dài mà lại ngắn, còn khi con tim bay lên với mây trời chỉ là một khoảnh khắc ngắn mà lại dài. Dài ngắn ngắn dài, chỉ đến không còn tâm thức nữa mới gọi là quên đi. Mà tàn nhẫn nhất trên đời, lại chính là sự lãng quên.