We've updated our Content Guidelines.
Review the latest guidelines to keep sharing stories safely.
Love
47 stories
GẶP ANH LÀ ĐIỀU BẤT NGỜ TUYỆT VỜI NHẤT - DIỆP TỬ by KT2169
KT2169
  • WpView
    Reads 65,842
  • WpVote
    Votes 865
  • WpPart
    Parts 18
GẶP ANH LÀ ĐIỀU BẤT NGỜ TUYỆT VỜI NHẤT - DIỆP TỬ
Hào Môn Này, Tôi Không Gả Nữa! [FULL] by ThanhDuongNaiNai
ThanhDuongNaiNai
  • WpView
    Reads 2,369,064
  • WpVote
    Votes 71,574
  • WpPart
    Parts 118
Tên truyện: Hào Môn Này, Tôi Không Gả Nữa! Tên Hán Việt: Giá Hào Môn, Ngã Bất Giá Liễu Tên tiếng Trung: 这豪门 我不嫁了 Tác giả: Đồng Vinh Edit & beta: Nại Nại Tình trạng: Hoàn thành [92 chương + 24 chương ngoại truyện] Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, HE, tình cảm, ngọt, ngược, hào môn thế gia, trước nữ truy sau nam truy, gương vỡ lại lành, trước ngược nữ sau ngược nam Nữ chính: Lý Nhiễm Nam chính: Hạ Nam Phương Các nhân vật phụ: Vu Hồng Tiêu, Vu Hiểu Hiểu, Ôn Trường Ninh, Trần Tề Thịnh...
Duyên Lành Thuận Ý by luminee_i
luminee_i
  • WpView
    Reads 6,533
  • WpVote
    Votes 324
  • WpPart
    Parts 51
Nhà ông hội đồng Từ ba đời nay phước dày, ăn ở có đức, con cháu đề huề mà ngặt nỗi đến đời ông thì cậu Hai Định mãi chưa chịu nên duyên với ai. Rồi bà mai mối cũng lui tới như thường, nhưng cậu chỉ lặng lẽ lắc đầu bảo lòng mình chưa thuận. Chẳng rõ vì lý do gì mà khi hay được người mai mối gần đây nhất là cô út nhà thầy thuốc Ba Lễ làng bên, cậu liền cho người sang mời bà mối trở lại. Khi được cậu Ba hỏi thì cậu chỉ nói một câu mà không ai trong nhà thông tỏ: "Trái non cũng cứ hái, đem về ủ ắt sẽ chín." Có những duyên lành, phải đi một vòng rất xa, mới biết là vừa ý. "Trà là vợ của ai?" "Vợ của cậu hai ạ." "Vậy lời của cậu hai nói, em có nghe theo hay không?" "Dạ có." "Từ nay gọi mình, gọi cậu anh không được thoải mái." ----- Ngày đào hố: 9/1/2026 Ngày lấp hố: 28/7/2026 Hi: Tác giả rất thích đọc bình luận của các bạnnn.
Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! by Hy_An_
Hy_An_
  • WpView
    Reads 11,035
  • WpVote
    Votes 59
  • WpPart
    Parts 54
Truyện teen Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! của tác giả Lan Rùa sáng tác mang đến những nút thắt những hoàn cảnh trái ngược nhau để các nhân vật thể hiện rõ nội tâm. Nó- Trương Ngọc Uyển Nhi đã trở thành người hầu cho gia đình nhà họ Hoàng từ năm bốn tuổi rưỡi, có lẽ cô đã phải cố gắng rất nhiều để làm hài lòng nhà chủ. Chàng thiếu gia hay thích kiếm chuyện chẳng bao giờ gọi cô bằng tên thật, hắn chỉ thích gọi cô là Sen, bày đủ trò tinh nghịch phá đám, liệu bởi thế mà hắn dần có tình cảm với nó?
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ? by socctie
socctie
  • WpView
    Reads 196,229
  • WpVote
    Votes 11,477
  • WpPart
    Parts 53
Trịnh Thế Huân - Cậu cả nhà ông hội đồng Trịnh, nghe danh tài giỏi hơn người nhưng tiếng vang lại kèm theo một hình ảnh cậu chủ độc đoán, tàn nhẫn, nghiêm khắc. Thế nhưng trời ban duyên thế nào mà cậu cả thường ngày coi trời bằng vung xem người là cỏ lại si mê mãi một kẻ hầu thấp kém. Phan Gia Khiêm - Hầu cận của cô ba, con gái thứ ba của ông giáo Thanh sau thành mợ hai nhà hội đồng Trịnh. Đời bạc với Khiêm lắm, nhà không biết nơi đâu, tiếng cha mặt mẹ cũng chẳng tỏ nhưng trời đâu lấy của ai tất cả. Trời để lại cho Khiêm một kẻ si tình cạnh bên mình, kẻ luôn là vùng an toàn, là khiêng bảo vệ em cả đời. Nhưng cái gọi là " Môn đăng hộ đối " Hai từ " Sang - Hèn " Kèm theo cả bốn từ " Định kiến xã hội " Sao mà nó vùi dập đời em quá ! Nhưng dù thế nào, khi quay đầu lại người phía sau em vẫn là cậu cả, là Thế Huân, là người em thương. Cậu khô khan, cậu chẳng biết thương hoa tiếc ngọc nhưng cậu lỡ thương em rồi... Liệu em có chịu thương cậu ? Tôi thương bậu, bậu thương ai ?
Nuôi Ong Tay Áo (16+, Làng Quê, Kỳ Ảo) by VanVo55
VanVo55
  • WpView
    Reads 20,750
  • WpVote
    Votes 1,278
  • WpPart
    Parts 12
Làm thân thánh tổ của cả một làng, ngài vốn nghĩ chỉ nuôi ong lấy mật, nuôi gà lấy trứng, ngồi trong lồng mà vẫn ăn hết mỹ vị thế gian, chẳng ngờ có ngày bị bắt về tổ tò vò, ả ong chúa còn muốn nuôi ngài lớn lên đè ra lấy giống. Chưa kịp lấy xong, đã kiếm một toán ong đực toan lấy nốt. Khốn nạn, con điên kia! Ông là trò đùa cho mày à? Đúng là nuôi ong tay áo! Couple: Cậu Đường x Chúa Mật Góp vui: Animal Planet.
[Làng quê Việt Nam] VỚT HƯƠNG by Gardenia_Augusta
Gardenia_Augusta
  • WpView
    Reads 2,035
  • WpVote
    Votes 111
  • WpPart
    Parts 4
Một đằng không nợ cũng ân, Một đằng không nghĩa cũng lân chữ hèn. Dùng dằng trong cõi bon chen, Lửa tàn nến đổ mới hoen lòng tằm. Tên cũ: Nợ đây duyên trần. (Tên cũ cùi mía quá nên đổi thành) Tên mới: Vớt hương Cảm hứng từ: - Các truyện cổ tích: "Đúc người", "Hai cô gái và hai cục bướu"; sự tích "Rét nàng Bân". - Bài hát "Hẹn hò" của nhạc sĩ Phạm Duy, ca sĩ Khánh Ly trình bày. - Hai câu thơ: "Cảo thơm buộc lấy chân hồi/ Gió về thổi trắng tay người vớt hương" của tác giả mình quên tên :(( (Mọi người tìm đọc bài viết theo từ khóa "Cái tình giữa quan viên và cô đầu", nói về ca trù xưa chắc sẽ thấy ạ). Truyện mình mang tham gia Reigia's Writing Contest 2, chị chấm xong nhưng chưa có giải mà mình "chán" quá nên đăng đại 😂
[Làng Quê Việt Nam, Oneshot] TÓC NGANG LƯNG VỪA CHỪNG EM BỚI by Gardenia_Augusta
Gardenia_Augusta
  • WpView
    Reads 5,501
  • WpVote
    Votes 285
  • WpPart
    Parts 2
"Tóc ngang lưng vừa chừng em bới, Để chi dài kẻ đợi người trông. Một mai lỡ bước theo chồng, Em về qua ngõ tóc nồng vương hương." Lời người viết: Lúc thị về, không biết là tóc vương hương, vương tình người cũ, hay là vương khói nhang từ mộ cố nhân. Những ích kỷ, toan tính của thị, vào cái khắc thị đắp mộ, chôn duyên, chúng đã chết cả rồi. Có lẽ hắn vẫn còn sống, và ở đâu đó, hắn sẽ bỏ qua cho thị. Dẫu sao bọn hắn cũng là vợ chồng. ____________________ Tên truyện: Tóc ngang lưng vừa chừng em bới Người viết: Lê Bình Chi (Lê Quí Chi) Thể loại: oneshot, làng quê Việt Nam, tình cảm lãng mạn (sến), sủng, OE. Ghi chú: truyện lấy cảm hứng từ câu ca dao "Tóc ngang lưng vừa chừng em bới,/Để chi dài bối rối dạ anh". Nguồn ảnh: pinterest.
Mợ Hát Cậu Ba Nghe by thuyhien112
thuyhien112
  • WpView
    Reads 1,523
  • WpVote
    Votes 68
  • WpPart
    Parts 13
"Ngay lúc cậu đang đứng tần ngần ở đấy thì có tiếng sụt sịt trong vườn cau, cậu chạy ra ngó thì vừa hay thấy bóng dáng quen thuộc kia đang vùi đầu vào hai đầu gối khóc nức nở, Nguyên vừa mừng vừa lo tiến lại với Khuê nói nhỏ: - Tui tới rồi... Khuê đang buồn lắm nhưng chất giọng quen thuộc ấy cất lên làm cô giật mình đưa khuôn mặt vẫn còn ướt đẫm nước mắt kia lên nhìn, đúng là cậu ba kìa, tại sao cậu lại tới đây chứ? - Cậu... cậu ba... về đi ạ. Khuê nói trong tiếng nấc rồi gục đầu xuống che đi những giọt lệ vẫn lăn dài, cậu mà về hả? Cậu về sao được mà về cơ chứ, thế là ai đó mặt dày ngồi xổm xuống trước mặt Khuê đưa tay ra vỗ về, cô khóc nhưng cậu đau lòng. - Khuê xấu lắm. Cái người đang khóc vẫn nức nở, còn cậu thì đỡ khuôn mặt Khuê lên đưa tay vuốt nhẹ mấy lọn tóc dính trên khuôn mặt xinh đẹp kia lắc đầu: - Không xấu, chỉ có tui nhìn thôi thì không xấu." Mợ thích cậu từ cái thuở cậu còn cắp sách đi học, mợ thích lắm cái khoảnh khắc cậu cho mợ túi me rồi cười thật tươi nói rằng: - Cho chị Khuê đó! Nhưng từ lúc cậu cưới mợ về làm dâu nhà này, có bao giờ cậu cười với mợ tươi như thế? Hay là cậu chỉ cưới mợ về làm cái bình phong cho đẹp nhà đẹp cửa? Vậy cậu cứ cưới thêm vợ trẻ, vợ đẹp về đây đi, mợ chẳng màng cái danh bà lớn của cậu nữa, mợ muốn về lại cái gánh hát ban đầu có cậu học trò trốn học ngồi băng bó vết thương cho mợ...