truyện Việt
33 stories
Trạm Ký Ức Tuổi 17 by _kmm_01
_kmm_01
  • WpView
    Reads 16,118
  • WpVote
    Votes 269
  • WpPart
    Parts 2
Gửi thời thanh xuân của tớ vào trong câu chữ.
Nhà Hội Đồng Có Bí Mật Động Trời! by huongchieuvi
huongchieuvi
  • WpView
    Reads 71
  • WpVote
    Votes 8
  • WpPart
    Parts 2
Tên truyện: Nhà Hội Đồng Có Bí Mật Động Trời! Thể loại: Tình cảm lãng mạn, cưới trước yêu sau, oan gia, gia đấu,... Bối cảnh: miền quê xưa, giả tưởng Tóm tắt: Ai cũng có bí mật. Bí mật của riêng mình. Một khi phơi bày, ai thiện ai ác, ai đúng ai sai, đâu còn quan trọng! Sự thật vẫn là sự thật.
RÙA BIỂN by khoaitaylacphomai_
khoaitaylacphomai_
  • WpView
    Reads 94
  • WpVote
    Votes 3
  • WpPart
    Parts 1
"Rùa biển." Thấy không có ai đáp lại, cậu quay sang nhìn nó, cảm thấy Khánh Nghi hơi ngốc, mà có chút đáng yêu. "Này! Rùa biển." Nó dừng bút, cau mày nhìn cậu: "Sao cậu cứ gọi tôi là rùa biển mãi thế, tôi có tên mà." Cậu ngả người về phía sau, khoé miệng khẽ nhếch lên: "Ấn tượng đầu tiên của tôi về cậu đấy, giống y con rùa biển, cô đơn, bơ vơ và lạc lõng." Nguồn ảnh: Pinterest.
NHẬT TUYẾT HOA THIÊN [Cảm Hứng Lịch Sử] by ManNghienn
ManNghienn
  • WpView
    Reads 10,506
  • WpVote
    Votes 140
  • WpPart
    Parts 13
✍Tên truyện | NHẬT TUYẾT HOA THIÊN. 🌸 Thể Loại : Cảm hứng Lịch sử Việt Nam, Hồn Xuyên, Y Học, Tình Cảm, Xuyên Không, Phá Án. 🌸 Tác giả : Cao Mạn Nghiên 🌸 Tình trạng : Chưa hoàn thành. - Truyện Nhật Tuyết Hoa Thiên còn có ý nghĩa là "Mây tươi sáng, trời quang tạnh, một bầu hoa tuyết, cảnh sắc ba xuân hơn hẳn con sông rặng liễu.' ~~ 🌿Giới thiệu: Vạt nắng ban mai của Đại Việt đổ xuống lớp giao lĩnh mỏng thêu hoa trà, tôi thẫn thờ ngắm nhìn Phù Dao lướt qua Tiêm Ngưng. Giữa cơn gió lạnh mà ánh mắt nàng vẫn dịu dàng mường tưởng tới chàng thiếu niên trẻ, oai phong lẫm liệt đang vung từng nhát kiếm không chút do dự, mặc kệ mùi hôi máu tanh trên người. Phía sau y là ánh nắng sáng bừng, là vầng thái dương đang dần nhăn lại. Vốn dĩ... đôi vai của thiếu niên ấy nên gánh gió mát trăng thanh, dương liễu buông mành cỏ mọc chim bay và những thứ tốt đẹp vốn thuộc về y. Thời gian bỗng ngưng lại như lần gặp đầu tiên, tựa nỗi buồn cuốn đi trời sao. Hai tà đối khâm tung bay trong gió, hoa bưởi rụng xuống khẽ đậu lên đôi bàn tay lạnh ngắt. Tôi vô thức mỉm cười mãn nguyện, trút hơi thở cuối cùng: "Không cần kiếp sau gặp lại, chỉ mong đời này kết duyên. Thế gian duy nhất một chuyện, nguyện nắm tay chàng tới cùng." | Chỉ vì một lần tình cờ đi dạo bên ngoài, mà cả hai trao nhau ánh mắt tương tư. Họ nói ra lòng mình bằng một bức thư thoang thoảng hương hoa nhài của năm ấy. "Ngã nguyện để bút họa tận thiên hạ Hứa nhĩ nhất thế phồn hoa." "Ta nguyện nâng bút họa cả thiên hạ, Hứa với người cả một đời ph
[Full] Khói Nghiêng Lưng Trời by motmibexiu
motmibexiu
  • WpView
    Reads 2,498
  • WpVote
    Votes 269
  • WpPart
    Parts 49
"Hai đứa trẻ lớn quá nhanh và không còn thích hợp để làm bạn." ----- Tác giả: một mí bé xíu
[CẬU-MỢ] TÌNH QUÂN-CHU by haniachu
haniachu
  • WpView
    Reads 114,794
  • WpVote
    Votes 5,463
  • WpPart
    Parts 94
Tình thắp chiếc đèn cạnh giường lên để nhìn rõ hơn. Nó thấy tình hình không ổn lắm. Hơi thở cậu Quân nặng nề, nóng rẫy, cả người cậu như đang phát sốt. Môi cậu trắng bệch. Nếu cái Tình không đánh liều đi vào, cậu Quân sốt trong này không ai phát hiện ra. "Cậu ơi." Tình kéo chăn xuống thêm, người ốm không nên ủ chăn quá dày, như thế không hạ được nhiệt, nó lay nhẹ tay cậu Quân. Tình không biết mình động chạm như này có tính là quá quắt không, nhưng nếu không gọi bằng cách này thì cậu Quân dường như không có bất kì phản ứng nào cả. "Cậu?" Tình đứng lên, định ra gọi gia đinh vào. Nó vừa quay người, cậu Quân đã nặng nề, khó nhọc mở mắt, cậu đưa tay kéo tay nó lại. "Đi...đâu?" Tình bất ngờ cúi xuống cổ tay mình, thế rồi xoay người lại, nó đứng trên cao, cậu Quân nằm giường, vị thế xoay chuyển. "Con đi gọi người." Bàn tay cậu Quân siết chặt cổ tay nó, Tình cảm giác da thịt cậu Quân nóng cháy. "Không được gọi." Cậu Quân lạnh lùng cất tiếng. "Cậu đang ốm." "Thì sao?" Tình sững ra. Thì sao? Cậu có làm sao, nó không gánh được, cậu là cậu lớn Điền Đại Quân, cậu ấm độc đinh nhà ông Điền, từ bé đến lớn sống trong nhung lụa giàu sang, một sợi tóc của cậu cũng quý hơn cái mạng nhặt được của nó, cậu đau đâu, mệt ở đâu, sứt mẻ chỗ nào, ai đền cho được? Ai đền cho nổi với ông lớn đây?
[XUẤT BẢN] Quá Đỗi Dịu Dàng  by _mongmo24_
_mongmo24_
  • WpView
    Reads 795,929
  • WpVote
    Votes 31,554
  • WpPart
    Parts 77
Minh Nhật là một đứa kiêu ngạo, nhưng vì quá thích cô ấy. Cậu đã... Tìm mọi cách bắt chuyện. Giả làm Grab đón đưa. Hướng dẫn cô ấy học Toán. Trộm nhìn cô ấy rồi dùng 7749 lý do biện minh. Nhưng cô ấy không hiểu lắm, cô ấy nghĩ cậu và cô ấy thật sự là bạn.
(Full) Bad Boy Yêu Nhầm Bad Girl (2020) by natasyld
natasyld
  • WpView
    Reads 817,997
  • WpVote
    Votes 24,618
  • WpPart
    Parts 121
Sau khi theo gia đình về nước một năm, Khánh Dương chuyển vào một ngôi trường tư đắt đỏ bậc nhất thành phố. Tại đây, cô gặp lại Hoàng Nam, người từng xảy ra va chạm và xích mích với mình. Cả hai vốn đã ấn tượng về nhau từ lần gặp mặt đầu tiên, nhanh chóng nảy sinh tình cảm, nhưng không vội vàng xác định mối quan hệ hay tiến xa hơn. Trong quá trình mập mờ dây dưa, cả hai cùng nhau trải qua nhiều chuyện, nhờ đó khám phá ra nhiều điểm tương đồng với đối phương. Họ giống nhau về hoàn cảnh trưởng thành, gia thế, tính cách, cho đến lịch sử tình trường. Tình cảm giữa hai người diễn ra một cách tự nhiên và thẳng thắn. Hai bên gia đình môn đăng hộ đối, tương đồng về lối sống và văn hóa, còn là đối tác kinh doanh. Mọi yếu tố bên ngoài đều vô cùng thuận lợi, không gì có thể ngăn cản. Song hành cùng sự phù hợp đến hoàn hảo đó, họ cũng là những người có cái tôi lớn, có ước mơ riêng, đều không muốn vì ai mà thay đổi chính mình. Họ cùng nhau trưởng thành trong tình yêu và cuộc sống, trở thành phiên bản phù hợp nhất với đối phương. *** Tóm tắt về bối cảnh: Một bộ teenfic với bối cảnh học đường lấy cảm hứng từ 100 motif siêu cũ và 1000 tình tiết quen thuộc từ những năm 2010, sau đó mang đi viết lại theo một cách khác vào năm 2020, với sự thay đổi về góc nhìn và tuyến nhân vật chính-phụ. *** Lưu ý: Teenfic đời đầu hường phấn trên trời, motif cũ xa xôi hơn 10 năm trước, nhân vật phản diện và hoàn hảo, tình tiết ảo tung chảo kèm theo 7749 cái tag khác. Truyện được viết theo chiều hướn
[Xuất bản] Ôm những mộng mơ đi qua tuổi trẻ by kenanchu
kenanchu
  • WpView
    Reads 33,466
  • WpVote
    Votes 1,713
  • WpPart
    Parts 52
Vũ Tường Vy là một học sinh chuyển trường vào năm lớp 12, không giỏi kết bạn và gặp nhiều khó khăn trong việc học tập. Vy đem lòng thương nhớ cậu bạn lớp trưởng ở trường cũ, nhưng sau khi chuyển trường thì mối liên kết cũng nhạt nhòa dần. Trong lúc cô đơn giữa một thành phố mới, những con người mới như thế thì Vy gặp Quân - bạn cùng bàn bất đắc dĩ môn Lý ở lò luyện thi đại học. Nguyễn Hoàng Quân - một học sinh chuyên Lý mang trong niềm đam mê với âm nhạc, tuy nhiên lại vấp phải sự ngăn cản từ gia đình trên con đường theo đuổi nghệ thuật. Đi học với tinh thần bất mãn và chỉ để đối phó, Quân gặp Vy - cô gái ít nói nhưng tốt bụng thường giúp đỡ cậu những điều nhỏ nhặt. Hai con người tưởng chừng xa lạ đã tìm được kết nối với nhau. Họ cùng nhau đi qua những năm tháng cuối cấp đầy căng thẳng để bước vào kỳ thi đại học quyết định cả một đời người. Những tưởng không thể gặp lại sau kỳ thi đó, nhưng duyên phận lại một lần nữa đưa Vy và Quân vào chung một trường đại học. Lên đại học, mối quan hệ càng thêm khăng khít vì họ là người quen duy nhất của nhau giữa thủ đô Hà Nội phồn hoa. Giữa những cảm giác lạc lõng chênh vênh giữa đất khách quê người, họ là niềm an ủi và chỗ dựa cho nhau. Cứ thế, tình cảm giữa hai người lớn dần lên từng ngày.
Tỉnh Giấc Tan Mộng Người Bên Gối Đã Không Còn [Full]  by phanduyettay
phanduyettay
  • WpView
    Reads 483,485
  • WpVote
    Votes 886
  • WpPart
    Parts 3
Tên truyện: Tỉnh Giấc Tan Mộng Người Bên Gối Đã Không Còn Tác giả: Phán Duyệt Tây Thể loại: Hôn nhân ngược luyến Tình trạng: Hoàn thành Trích đoạn: "Cậu ấy à, đúng là một người cổ hũ. Cái áo mua từ đầu năm nhất đến khi tốt nghiệp vẫn còn thấy cậu mặc. Thích một người từ năm mười sáu tuổi, mười năm sau vẫn còn thích. Quách Phương, cậu ích kỷ một lần đi. Ai nói cậu không tốt, tớ sẽ thay cậu đánh người đó. Nếu không phải vì cậu, tớ đã đem tên Tần Duật khốn kiếp đó cho chó sói ăn. Cậu tốt như vậy, anh ta không yêu thì cũng có thể trả cậu lại cho tớ mà." Lâm Mỹ vừa nói vừa rơi nước mắt, lồng ngực phập phồng. Quách Phương cũng không phản ứng gì, nụ cười vẫn nhàn nhạt treo trên môi. Cô cảm thấy thân thể rất mệt mỏi, chỉ muốn ngủ một giấc. "Lâm Mỹ, đời này có thể làm vợ Tần Duật xem như tâm nguyện của mình đã hoàn thành rồi. Mình không hối tiếc, cũng không hi vọng gì thêm. Vậy là đủ rồi." Quách Phương nhắm mắt lại an tĩnh ngủ bên cạnh Lâm Mỹ. Lâm Mỹ lấy tay bịt kín miệng, cố không phát ra tiếng nức nở. Quách Phương, kiếp sau cậu đừng làm con gái của Ngô gia, cũng đừng làm vợ của Tần Duật. Thành hoa cũng được, thành cỏ cũng được miễn là an yên tự tại, không sầu, không bi.