Markhyuck 🐯🐻
47 stories
| mahae | không biết đặt tên by ikirot
ikirot
  • WpView
    Reads 17,531
  • WpVote
    Votes 1,601
  • WpPart
    Parts 23
just random things
[TRANS][Oneshot | Markhyuck] Everything means nothing if you're not there (H) by oh___canada
oh___canada
  • WpView
    Reads 2,738
  • WpVote
    Votes 173
  • WpPart
    Parts 2
"Giữa họ có sự bối rối, say mê và gây nghiện, nhưng họ thậm chí còn không biết đó là gì. Mark yêu bạn thân của mình. Người đã luôn ở đó, người yêu quý anh, người sẽ ôm anh qua những kẽ tay của mình, người mà anh nhớ nhất khi xa nhau. Mark có nỗi sợ xa cách khi nhắc đến Donghyuck và cảm thấy đau khổ khi em không ở cạnh mình." [TRANS][Oneshot | Markhyuck] Everything means nothing if you're not there (H) Author: neoshines@ao3 Translator: N. Cover art: MKHC__ Tags: Markhyuck, fwb, idolAU, hiện thực hướng, có H, mối quan hệ đang phát triển, Mark và Donghyuck là bạn thân, góc nhìn của Mark, Mark Lee dính người, thời gian Donghyuck bị thương và khiến tinh thần Mark sụp đổ hồi tháng 01/2023... Bản dịch đã nhận được sự cho phép của tác giả. Vui lòng không chuyển ver và re-up dưới mọi hình thức. Bản gốc: https://archiveofourown.org/works/47056045?view_adult=true#main
[MARKHYUCK] Phiền muộn của trưởng phòng Lee by 1011mHz
1011mHz
  • WpView
    Reads 49,960
  • WpVote
    Votes 5,013
  • WpPart
    Parts 32
Nói chung là chiện tình rất lòng zòng của hai người lằng nhằng🍳
[Markhyuck] expelliarmus by 1011mHz
1011mHz
  • WpView
    Reads 8,789
  • WpVote
    Votes 1,089
  • WpPart
    Parts 12
expelliarmus: bùa giải giáp khiến bất cứ thứ gì mà đối thủ đang cầm vào thời điểm đó, thường là đũa phép , bay cao khỏi tay họ. HP!AU
[MarkHyuck] Điểm cộng điểm trừ (Hoàn) by momomansae
momomansae
  • WpView
    Reads 214,408
  • WpVote
    Votes 14,350
  • WpPart
    Parts 36
Lee Donghyuck đặt cho Lee Minhyung một mốc điểm, mỗi lần hắn tổn thương cậu, cậu sẽ len lén trừ đi điểm của hắn. Nếu như hắn bị trừ hết điểm, vậy thì lúc đó cậu sẽ tiêu sái mà rời đi. ** Cậu vòng tay qua cổ Lee Minhyung, dụi đầu vào cổ người nọ. "Anh, anh sẽ lấy vợ sao?" "Ừm. Chắc là sẽ." Hắn hôn lên cần cổ của cậu, chừng như không để ý tới câu hỏi nọ lắm, tựa như đang nghĩ Lee Donghyuck chỉ là muốn nói một chút chuyện phiếm cho tình thú. Lee Donghyuck nhắm mắt lại. Ngoan ngoãn nghe lời thì có ích gì chứ, Chẳng phải đến cuối cùng vẫn là thịt nát xương tan đó sao.
[TRANSLATE|ONESHOT|MARKHYUCK] Save Up All The Days by 0266slove
0266slove
  • WpView
    Reads 1,278
  • WpVote
    Votes 90
  • WpPart
    Parts 1
Tên gốc: Save Up All The Days Tác giả: cloudfactories Trans, Beta: Chloe, Yii. Design: Chloe Permission: ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ. VUI LÒNG KHÔNG MANG RA KHỎI ĐÂY Tóm tắt: Đây là lần đầu tiên của Mark cùng với cô con gái đáng yêu của anh, và nhất là một danh sách chằng chịt những điều "không-được-làm".
markhyuck | textfic | vợ anh by mattroiday
mattroiday
  • WpView
    Reads 144,651
  • WpVote
    Votes 12,185
  • WpPart
    Parts 72
"ơ thế mày thích tao thật à" "ngay từ ban đầu, đâu có đùa" ... "biết tao là ai không đồ đáng ghét" "mày là vợ anh" ... từ hồi cấp 3 rồi. thấy hai thằng jaemin jeno hẹn hò, donghyuck nổi máu muốn trêu lắm đấy. minhyung cứ đùa donghyuck là con vợ của nó. ừ thì cũng vui haha. giờ lee donghyuck tức xì khói. rồi cảm động lúc nào không hay.
markhyuck; when dawn comes again by sfrkinbad
sfrkinbad
  • WpView
    Reads 16,603
  • WpVote
    Votes 1,171
  • WpPart
    Parts 11
Minhyung nói với tôi: "Yêu một cái đầu lạnh và một trái tim cứng rắn làm anh đau." Tôi động mắt, mí mắt nhắm lại rồi mở ra như khoảnh khắc trái tim vỡ vụn trong thoáng chốc. Anh bảo trái tim tôi cứng rắn, có lẽ đó là lý do nó lành lại ngay sau khi nó vỡ tan. Tôi tì trán mình vào trán anh, đôi mắt Minhyung hoàn toàn tĩnh tại, không gợn sóng, không đau thương, yên bình như mặt biển về khuya mặc cho lời anh nói như dòng thủy triều sấn qua bờ biển. Tôi đã nghĩ rằng đôi mắt anh sẽ u sầu lắm, hoặc chí ít là quầng thâm mắt đậm hơn vài hôm trước - vào mấy hôm mà anh phải trắng đêm cho công việc. Nhưng đôi mắt ấy vẫn minh mẫn, tinh anh và điềm tĩnh nhìn vào tôi. Tôi thấy mình mà như lại chẳng thấy gì trong đôi mắt ấy. Tôi cười. "Nên đừng yêu em nữa." Giọng tôi nhỏ, như chú đom đóm đang cố chứng tỏ thứ ánh sáng "vĩ đại" của mình với bầu trời về đêm, song thực chất thì nó chỉ như hạt cát cỏn con chẳng có lấy một cơ hội để tỏ mình. Tôi cứ tưởng như sự vỡ vụn tràn ra ngoài, ảm đạm nhuộm lên ba chữ tiếp theo sắp trượt khỏi môi. Cứ như tôi thều thào để tưởng niệm cho thứ gì đó sắp chết trong mình, trong khối óc, trong lồng ngực, trong hơi thở, trong đời. "Đừng yêu em." Tôi thậm chí còn chẳng biết mình đang khẩn nài hay cố gắng để thuyết phục anh. Tôi nghĩ mình đang rơi, và rồi tôi thể hiện điều đó bằng cách buông lơi. Buông lơi anh, bỏ mặc mình.