Danh sách đọc của Minnesota1553
6 stories
[XUẤT BẢN] Quá Đỗi Dịu Dàng  by _mongmo24_
_mongmo24_
  • WpView
    Reads 797,727
  • WpVote
    Votes 31,585
  • WpPart
    Parts 77
Minh Nhật là một đứa kiêu ngạo, nhưng vì quá thích cô ấy. Cậu đã... Tìm mọi cách bắt chuyện. Giả làm Grab đón đưa. Hướng dẫn cô ấy học Toán. Trộm nhìn cô ấy rồi dùng 7749 lý do biện minh. Nhưng cô ấy không hiểu lắm, cô ấy nghĩ cậu và cô ấy thật sự là bạn.
9.[Đam mỹ/Completed] Làm bệ hạ khó lắm - Tống Chiêu Chiêu  by Calomama111
Calomama111
  • WpView
    Reads 1,034,886
  • WpVote
    Votes 73,174
  • WpPart
    Parts 96
Tên truyện: Làm bệ hạ khó lắm Tác giả: Tống Chiêu Chiêu Thể loại: Đam mỹ, cổ đại, cung đình, niên thượng, ngọt, yêu nhau lắm cắn nhau đau, giam cầm, tình yêu ép buộc, hơi quyền mưu, có thịt, HE
[ SHORTFIC-BOYLOVE] NGÀN VẠN GIÓ XUÂN KHÔNG BẰNG CẬU by hoahoadangiu
hoahoadangiu
  • WpView
    Reads 685
  • WpVote
    Votes 70
  • WpPart
    Parts 3
Bầu trời đêm rải đầy những vì sao, cậu thiếu niên tóc rối ngồi bên cạnh, đôi mắt sáng hơn cả dải ngân hà trên cao. "Ren, cậu có tin vào điều ước không?" Aoi hỏi, giọng cậu nhẹ như gió thoảng. Ren im lặng một lúc, rồi chỉ khẽ vươn tay, kéo Aoi ngả đầu lên vai mình. Trong lòng cậu, chẳng cần điều ước nào cả. Chỉ cần Aoi còn ở đây, chỉ cần những mùa hè vẫn ấm áp như thế, chỉ cần bàn tay cậu vẫn đủ dịu dàng để giữ lấy người trước mặt. "Không cần tin" Ren đáp khẽ, ánh mắt vẫn dõi theo sao trời. "Vì những thứ tớ ước muốn, hiện tại ở ngay bên cạnh rồi." Aoi ngẩn người một chút, rồi bỗng bật cười, vùi đầu vào áo Ren. Có lẽ Ren chẳng biết, sự dịu dàng ánh lên trong đôi mắt cậu, chẳng một vì tính tú nào sáng bằng.
[HUẤN VĂN] SẮC DỤC TRẦM LUÂN by hoahoadangiu
hoahoadangiu
  • WpView
    Reads 6,497
  • WpVote
    Votes 387
  • WpPart
    Parts 5
Hoàng Thượng cao quý, là nhân trung chi long, không người dám trái lời. Thế nhưng lại một mực cam chịu để giáo chủ ma giáo quản thúc, từng ngày bị dạy dỗ, từng đêm được xoa thuốc, ôm vào lòng mà dỗ dành. Y không ngoan, sẽ bị phạt. Y biết đau, hắn sẽ xoa dịu. Từ những trận quỳ phạt, đòn roi, đến khi bị nâng niu chăm sóc từng chỗ sưng đau nơi kín đáo, dần dần, y không rõ bản thân là đang chịu trách phạt hay đang được yêu thương.
[ HUẤN VĂN ] BẢO BỐI NHI CỦA PHẬT GIA by hoahoadangiu
hoahoadangiu
  • WpView
    Reads 8,378
  • WpVote
    Votes 435
  • WpPart
    Parts 7
Nhị Gia là vị công tử không ai dám động vào trong giới tài phú kinh thành. Từ thương nhân đến quan lại, chỉ cần nghe ba chữ "Nhị Gia đến" là tự biết phải nhường đường, chỉnh trang y phục. Nhưng Nhị Gia lại bảo bối nhỏ nhất trong cung, ai nhìn cũng phải yêu, nhưng người dám đánh y thì chỉ có mỗi Phật Gia. Mỗi ngày trôi qua là một chuỗi những chuyện tưởng chừng nhỏ xíu có thể viết thành một quyển nhật ký. Sáng dậy muộn, bị mắng. Lén ăn bánh ngọt trước giờ dùng bữa, bị bắt gặp hứng mưa chơi một chút, ho sù sụ, bị bế vào mắng tiếp. Nói dối một câu, liền bị đặt úp sấp học quy củ. Bị mắng thì khóc, bị đánh thì xấu hổ, nhưng mỗi tối đều chui vào lòng người ta, dụi dụi "Ca Ca, bảo bối đau mông xoa một cái." Phật Gia tuy ngoài miệng nghiêm khắc, nhưng tay lại dịu dàng, mỗi lần dạy dỗ xong đều bôi thuốc, bế bồng, xoa đầu dọa nạt: "Lần sau còn hư, đánh gấp đôi", y thút thít sẽ nói: "Ngoan một chút, ta thương." Truyện không có gì quá kịch tính, chỉ là một thiếu niên bướng bỉnh và một người trên cả vạn người luôn nhẫn nại dạy y nên người, từ chuyện ăn ngủ đến cả cách yêu thương đúng cách, lại cưng sủng y đến vô pháp vô thiên.
[ ONESHOT HUẤN VĂN ] MƯA TÓC EM by hoahoadangiu
hoahoadangiu
  • WpView
    Reads 68,861
  • WpVote
    Votes 2,735
  • WpPart
    Parts 46
Tác giả : Hoa Quân Ái Miên ❤ Chỉ là những chiếc đoản nhỏ mình viết lung tung về nhân tình thế thái mà thôi. Nó là những sản phẩm dư thừa trong quá trình viết truyện của mình nhưng mình không nỡ xóa cũng không nỡ vứt đi nên liền lập cho nó một tập truyện riêng rồi nhét vô đó. " Mưa tóc em " như những đoản văn của mình, có thể chỉ là bụi mưa ko làm ướt áo người hoặc là cơn mưa xối xả tầm tả ướt tóc người thương nhưng đó cũng là một trải nghiệm đáng nhớ chẳng thể nào quên. Dịu ngọt mà khắc nhớ <3