Danh sách đọc của kmsocc1102
4 stories
jiminjeong - một kiếp tình si by nt141892
nt141892
  • WpView
    Reads 167,501
  • WpVote
    Votes 9,388
  • WpPart
    Parts 7
''tặng người một chút tình si. không nhiều không ít vừa y một đời.''
jiminjeong - liễu by nt141892
nt141892
  • WpView
    Reads 168,496
  • WpVote
    Votes 15,743
  • WpPart
    Parts 22
''em gầy như liễu trong thơ cổ tôi bỏ trường thi lúc thịnh đường. ... tôi nhớ sông có nguyệt lạ lùng có trời lau lách chỗ hư không em tìm âu yếm trong đôi mắt thấy cả vô cùng dưới đáy sông.'' Nguyên Sa.
|JiminJeong| 2 đường chéo cắt nhau tại 1 điểm by wintotran_
wintotran_
  • WpView
    Reads 756
  • WpVote
    Votes 55
  • WpPart
    Parts 15
Vào những năm 1930 tại Hà Nội, 1 thành phố của những mâu thuẫn, sự hào nhoáng của giới thượng lưu Pháp và nỗi đau của tầng lớp lao động bị đô hộ. Kim Mẫn Đình, phu nhân của 1 quan lại An Nam cấp cao, người cộng tác với chính quyền Pháp. Nàng là biểu tượng của sự sang trọng, tinh tế, và sự phục tùng giả tạo. Nhưng đằng sau vẻ ngoài xa hoa, Đình là một người phụ nữ lạnh lùng, cô đơn và mang một bí mật. nàng lén lút tài trợ cho phong trào cách mạng, khao khát tự do cho bản thân và dân tộc Lưu Trí Mẫn, một người phụ nữ cải trang thành nam giới, là đội trưởng một đơn vị cảnh sát đô thành, đơn vị do Pháp thành lập nhưng gồm nhiều người Việt. Bên ngoài, Mẫn lạnh lùng, tuân thủ luật lệ, và dường như là tay sai của chính quyền thực dân. Nhưng thực chất, cô là 1 đặc công nằm vùng của cách mạng, xâm nhập vào hàng ngũ cảnh sát để thu thập thông tin và bảo vệ các cuộc họp quan trọng. Cô phải sống trong vỏ bọc nam giới khắc nghiệt để giữ an toàn cho bản thân và nhiệm vụ Định mệnh là một thứ gì đó rất kì diệu, chính nó đã đưa 2 con người nhưng có cùng chí hướng về tự do dân tộc này đến với nhau TẤT CẢ CHỈ LÀ GIẢ TƯỞNG
Jiminjeong - Phận Ký Sinh Hoa by wintotran_
wintotran_
  • WpView
    Reads 807
  • WpVote
    Votes 114
  • WpPart
    Parts 19
"Cô ghét tôi à?" "Không hề" - Đình nói tỉnh rụi, "Tôi ghét mấy người như cô. Đẹp, giàu, rảnh và tưởng gì cũng có được" "Vậy thì để tôi chứng minh, có những thứ tôi muốn mà... chả có được đâu" "Chẳng hạn?" "Cô đó" _______ Tựa như loài hoa sống nương nhờ, đẹp nhưng mong manh, gắn với phận Đình, một đóa hoa từng nở rộ trên sân khấu, giờ lạc vào kiếp nô trong phủ Hội Đồng. Mẫn thương Đình, nhưng liệu có phải đang thương một bóng hoa hay chính thân phận long đong của nàng?