Hoạ nghê
3 stories
Nghê hà túy linh lung [Họa Nghê] by dracarys6688
dracarys6688
  • WpView
    Reads 5,899
  • WpVote
    Votes 299
  • WpPart
    Parts 54
Tác giả: 沉默以待 Nguồn: Lofter emmmmm nói như thế nào đâu, cảm giác chính mình thực nhàm chán, nhưng chính là tưởng phát. Nguyên tác đảng đừng tới thanks! Chính là chính mình thích mà thôi, này hẳn là không có gì người xem đi ( ¬㉨¬ ) Vai chính: Bạch Tử Họa * nghê đầy trời
(FULL) (ĐN Hoa Thiên Cốt - Họa Nghê) Đại long và thỏ con của hắn by fsskatinglover
fsskatinglover
  • WpView
    Reads 208
  • WpVote
    Votes 28
  • WpPart
    Parts 6
Chỉ là chuyện xưa của đại long và thỏ con của hắn. Couple: Bạch Tử Họa x Nghê Mạn Thiên Tag: Rating M, Lime, 1x1, Ngọt Sủng Đây là một nhánh tách ra từ một fic khác của mình, "Ở một góc nhân gian" nên sẽ có sự tương đồng về cốt truyện (nếu các bạn đọc cả hai bộ). Tuy nhiên, đây là một vũ trụ What if, nó rẽ ra từ "Chương 44: Sơ tuyết" của "Ở một góc nhân gian" và nội dung, cái kết của nó không phải và cũng không giống "Ở một góc nhân gian".
(Đồng nhân Hoa Thiên Cốt) Ở một góc nhân gian by fsskatinglover
fsskatinglover
  • WpView
    Reads 1,210
  • WpVote
    Votes 211
  • WpPart
    Parts 47
Lời tác giả: Đây là câu chuyện viết ra vì tôi muốn có một người ở bên Bạch Tử Hoạ trên con đường đầy gian nan của chàng. CP: Bạch Tử Hoạ x Nghê Mạn Thiên Thể loại: Ngôn tình, slow burn, không cần đọc hay xem phim Hoa Thiên Cốt cũng có thể đọc được pic này Văn án: Cảm ơn người vì đã tìm thấy ta ở một góc trên nhân gian mờ mịt này. Tiết tử: Lần đầu tiên gặp Tôn Thượng Bạch Tử Họa, nàng núp sau cha đón tiếp đoàn người từ Trường Lưu Sơn đến Bồng Lai Đảo tham gia tiên hội. Năm ấy, Bạch Tử Họa dẫn đoàn gồm hơn chục đệ tử. Dung mạo kinh động thiên nhân, đôi mắt không giấu được vẻ thanh cao ngạo mạn, đôi môi mỏng không tươi tắn như người thường, giữa mi tâm là ấn ký chưởng môn đỏ sẫm, ánh mắt thản nhiên mà lãnh đạm, lưu động như nước như trăng. Thanh nhã như vậy, lạnh lùng như vậy, ánh mắt tựa băng, sâu bên trong cũng toát ra vẻ đạm mạc, ngăn cách người với thế giới bên ngoài, thần thánh đến mức khiến người ta không dám si tâm vọng tưởng, không dám tới gần dù chỉ một chút. ... "Có ai bị thương không?" Tôn Thượng lại hỏi. Vân Đoan đáp:"Bẩm Tôn Thượng, Nghê Mạn Thiên bị thỏ phát dại cào vào má." "Cho ta xem," giọng Tôn Thượng vang lên, trầm và điềm tĩnh. Nghê Mạn Thiên hơi ngẩng đầu lên, không dám đối diện với ánh nhìn của hắn. Đột nhiên, nàng cảm thấy như có ngàn con bướm đang bay trong bụng mình. Tôn Thượng lặng lẽ quan sát vết thương, rồi nhấc tay lên. Một luồng khí ấm áp từ lòng bàn tay hắn tỏa ra, nhẹ nhàng chạm vào má nàng. Vết thương dần dịu lại và biến mất, như chưa từng tồn