VIẾT XONG
10 stories
Còn trên nhân thế by tanthoi826
tanthoi826
  • WpView
    Reads 9,494
  • WpVote
    Votes 907
  • WpPart
    Parts 56
Nhân từng cảm thấy cậu đã phải đánh đổi hai mươi mấy năm cuộc đời u tối để được một lần gặp Huỳnh Thịnh Thế. Cậu từng cảm thấy hắn như mảnh ghép hoàn mỹ của cuộc đời mình, là lần trúng số độc đắc kéo cậu khỏi bể khổ. Cậu từng ngây thơ nghĩ rằng mình có thể cảm hóa được con người sắt đá kia bằng tấm lòng nhiệt thành, si dại. Đoàn Thế Nhân đã từng ôm thứ mộng tưởng nực cười ấy cho đến khi cậu nhận ra cái sự thật bẽ bàng, rằng đối với hắn, cậu chỉ vỏn vẹn là một con cừu Dolly rẻ mạt. Hắn có thể khởi sinh cậu, cũng có thể hủy diệt cậu.
Mười ba canh giờ (Giờ Thiên Đạo) by tanthoi826
tanthoi826
  • WpView
    Reads 799
  • WpVote
    Votes 148
  • WpPart
    Parts 14
[Thời gian bỏ phiếu kết thúc.] Thiên Đạo thông báo ngắn gọn. Tất cả mọi người chờ đợi phán quyết từ trên trời giáng xuống. Thế nhưng, trái ngược với ngày Phán Xét đầu tiên, chẳng có tia sét nào thiêu M_ Đỏng Đảnh thành tro bụi. Thay vào đó, từ giữa sân đình, những lá cờ ngũ sắc lần lượt trồi lên. Tiếng đàn sáo lục lạc rộn ràng rền vang, mọi người trông thấy những NPC thân người đầu chuột nối đuôi nhau tung tăng. Chúng đều mặc trang phục ngũ sắc tươi tắn. Con cầm quạt, lọng, đứa đổi kèn, sáo. Chú rể chuột cưỡi trên con tuấn mã ngoảnh về sau nhìn cô dâu chuột e ấp nép trong chiếc kiệu son được bốn con chuột gia nhân khênh. Đoàn chuột ra khỏi sân đình trong những thanh âm chúc tụng và hoan ca. Chín người trông theo màn rước dâu chẳng biết từ đâu xuất hiện, sau đó lại nghe Thiên Đạo thông báo. [Người chơi M_ đã công khai sử dụng năng lực "Đám Cưới Chuột". Phiên Phán Xét sẽ được trì hoãn đến khi đám cưới kết thúc hoặc có người thứ ba bị giết.]
Bãi sao by tanthoi826
tanthoi826
  • WpView
    Reads 215
  • WpVote
    Votes 21
  • WpPart
    Parts 1
Sau hôm ấy, Nga trở lại bãi sao, nhìn sóng biển tấp vào bờ cát trắng phau. Trên trời là trời sao, phía sông nước là sông sao và dưới chân nàng là bãi cao trần thế. Nga nhìn xuống chân mình. Nơi nàng đứng là dấu tích của hằng hà sa số những mảnh sao rơi xuống trần, là mồ chôn những dấu chân ước nguyện. Những đóa hoa nở rồi tàn trên sa mạc, chỉ có đá còn trơ mãi với thời gian. Nàng cứ tiếp tục bước về phía trước, bước hoài, bước mãi, ngoảnh lại chẳng thấy một ai. Đến đến đi đi, bao lớp người. Bao nhiêu ngôi sao đã sa xuống, bao nhiêu ánh sao đã lụi tàn. Vậy tại sao, tại sao chỉ riêng nàng vẫn kẹt lại bãi sao thuở ấy?
Ký hiệu đảo chiều by tanthoi826
tanthoi826
  • WpView
    Reads 558
  • WpVote
    Votes 55
  • WpPart
    Parts 4
Thuở ấy, em chẳng hề nhận ra sự bực tức và thầm so đo của mình đâu chỉ đến từ lòng kiêu hãnh. Em mặc định rằng đó là phức cảm dành cho người em xem là tấm gương. Mãi đến khi biết tin anh hẹn hò, em mới muộn màng phát hiện: cảm xúc của mình chẳng phải ngưỡng mộ, mà là ái mộ. Là yêu. Đó là lần đầu tiên em thực sự nhận ra pheromone của mình. Trước đây, nó luôn thoảng nhẹ, chẳng có gì đáng để tâm. Nhưng vào kỳ phát tình lần ấy, mùi hương kia bỗng trở nên nồng đậm hơn. Em ngửi thấy mùi cam chanh chua gắt và não nề của tình đầu chết trẻ.
nơi xanh xao hoang dại. by tanthoi826
tanthoi826
  • WpView
    Reads 1,770
  • WpVote
    Votes 114
  • WpPart
    Parts 5
Tôi siết lấy tấm rèm lụa là, vò nó nhăn nheo. Màu xanh hoang dại của những tán cây trong sân tràn vào đáy mắt, đâm chồi qua động mạch, cắm rễ xuống con tim thoi thóp của tôi. Cả trái tim tôi hóa thành sắc xanh đắng nghét. Tôi muốn nôn thứ màu xanh lở loét ấy ra để mỗi lần cha và anh trở về, tôi lại có thể mỉm cười chạy xuống, nhào vào lòng cha như xưa. Nhưng xưa đã xa lắm rồi. Chẳng gì của thuở miên viễn kia còn lại nữa. Trong thế giới rộng lớn của cha đã hiện hữu một người đồng hành khác - người có thể cùng cha bước dưới ánh trời chói lọi và giúp cha che mưa chắn gió. Theo thời gian, đứa con lầm lũi không thể tiếp xúc với mặt trời sẽ dần nhạt phai trong tâm tưởng cha và trở thành một con búp bê vứt xó nhà. Phần nho nhỏ của tôi trong cuộc sống bộn bề của cha rồi sẽ bị những kỷ niệm về anh thay thế. Dần dà, anh sẽ chiếm hết những gì vốn dĩ thuộc về tôi.
MỘNG GIẤC NGÀN THU by tanthoi826
tanthoi826
  • WpView
    Reads 185
  • WpVote
    Votes 23
  • WpPart
    Parts 1
Chúng tôi ngủ một giấc đến ngàn thu, nắm tay nhau chu du đến miền đất hứa.
MỘNG TRONG RỪNG by tanthoi826
tanthoi826
  • WpView
    Reads 357
  • WpVote
    Votes 39
  • WpPart
    Parts 3
Lịch sử của đất nước này là lịch sử của chiến tranh. Từ thuở hồng hoang, thiên nhiên đã theo chân con người đối chọi lại những cuộc xâm lăng giết chóc từ bốn phương. Tuy nhiên, mỗi khi Xương Cuồng thức giấc đều sẽ tạo ra loạn lạc. Hắn nói rằng chính con người là ngọn nguồn gây ra tội lỗi, vì thế nhân danh vua của núi rừng trừng phạt loài người. Đất nước này có ba phần tư là đồi núi, cậu có tưởng tượng được nếu tất cả cây cối đều nổi dậy thì sẽ là khung cảnh thế nào không?
Bên dòng ly hợp by tanthoi826
tanthoi826
  • WpView
    Reads 93
  • WpVote
    Votes 11
  • WpPart
    Parts 1
Anh nhớ cái thuở non nớt, khi mình còn mang cái tên Thăng Hoa. Nhớ những ngày Đà Nẵng còn nhỏ xíu, anh thường dắt cô đi dọc bờ sông Thu Bồn, cả khi nước dâng cuồn cuộn lẫn lúc con sông khô cằn trơ đáy. Anh cũng nhớ cả tiếng súng nổ trước cửa nhà họ, nhớ những đoàn thuyền chiến gãy rạc nơi cửa biển, lúc Đà Nẵng siết chặt tay anh và ngước lên nhìn anh. Gió biển phất phơ mái tóc đen dài của cô và ánh mắt cô khi ấy hẵng thơ ngây, trong vắt. Cô hỏi anh, "Sau này chúng ta sẽ đi về đâu hả anh?"