tiểu thuyết
6 stories
10 ngày để yêu em by hieuthienan1702
hieuthienan1702
  • WpView
    Reads 37,964
  • WpVote
    Votes 1,074
  • WpPart
    Parts 7
Thể loại: truyện ngắn, ngược Bữa ăn...... Nhìn phía đối diện anh đang không ngừng gắp thức ăn cho cô ấy trong lòng không khỏi thấy tủi thân. Bỗng 1 cơn ho ập tới rất nhiều cô vội chạy vào nhà vệ sinh đưa lòng bàn tay là 1 vũng máu đen. Việc cô ho máu độc ngày càng nhiều, cũng cho thấy tình trạng hiện tại của cô ngày càng nặng. Nhìn mình trong gương sao cảm thấy xa lạ đến thế, ..."
Yêu anh hơn cả tử thần by Tiramisu__
Tiramisu__
  • WpView
    Reads 6,280
  • WpVote
    Votes 180
  • WpPart
    Parts 21
Tên truyện: Yêu anh hơn cả tử thần Tác giả: Tào Đình Số chương: 20 Tình trạng: Đã full Văn án: Một chàng trai hiền lành, tài năng, trong một lần hiến máu nhân đạo không may bị nhiễm HIV. Những tưởng chàng không thể thoát khỏi căn bệnh thế kỉ quái ác ấy, nhưng nhờ tình yêu của một nàng tiên nữ giáng trần, chàng đã được cứu sống. Tại sao chúng ta lại không tự tạo nên câu chuyện cổ tích ấy, mà lại trông chờ vào thần tiên? Tình người hoàn toàn có thể tạo nên những câu chuyện thần kỳ để cứu giúp những con người bất hạnh bị mắc phải căn bệnh thế kỉ quái ác - HIV/AIDS. 25/6/2020
Thất Tịch Không Mưa-Lưu Vũ Ninh [full] by thonguyen2002
thonguyen2002
  • WpView
    Reads 24,552
  • WpVote
    Votes 620
  • WpPart
    Parts 17
Thể loại: Tình cảm, SE, HE hay GE tùy vào cảm nhận của mỗi người. Số chương: 19 chương, một số chương dài có thể cắt ra làm 2, 3 phần Người dịch: Jini83 *Thất tịch: Mùng 7 tháng 7 âm lịch, chính là lễ Valentine của Trung Quốc. (Nhân vật nữ chính Thẩm Thiên Tình sinh ngày Mùng 7 tháng 7.) Từ nhỏ cô đã thầm yêu anh, như số kiếp không thể thay đổi Tình yêu trong sáng ấy, như lần đầu được nếm mùi vị của quả khế mới chín. Sau đó cô và anh xa nhau, gặp lại đều cách nhau ba năm. 15 tuổi, anh lên phía bắc học, từ đó mất liên lạc; 18 tuổi, cô nông nổi đi gặp anh, đổi lại là sự đau lòng; 21 tuổi, cuối cùng anh cũng quay về để chịu tang mẹ; 24 tuổi, anh kết hôn, đưa người vợ mới cưới tới tận nơi xa. Anh từng là thần hộ mệnh của cô, dịu dàng, cẩn thận che chở, bao dung. Đã từng ngoắc tay với cô, thề sẽ mãi mãi ở bên nhau. Cô có thể mất đi tất cả, nhưng không thể không có anh - người hiểu cô nhất. Ngày 7-7 là ngày gặp mặt của Ngưu Lang Chức Nữ, mưa ngày 7-7 là nước mắt của nỗi nhớ nhung Vậy, cô 27 tuổi, liệu có thể có một ngày 7-7 không mưa, Để cô được gặp lại anh một lần nữa........
[Đang sửa] Chanh Mật Ong by _arthan_
_arthan_
  • WpView
    Reads 5,897,777
  • WpVote
    Votes 178,153
  • WpPart
    Parts 47
Khánh lười biếng ngả đầu vào vai tôi, mái tóc mềm mại của nó cọ khẽ vào cổ khiến tôi thấy hơi nhồn nhột. Tôi hơi hích vai muốn đẩy nó ra, nhưng có vẻ như cái hành động biểu thị sự phản đối của tôi càng khiến nó thêm thích thú, và đầu nó thì vẫn chẳng suy suyển lấy một centimet nào trên vai tôi cả. Khoang mũi tôi tràn ngập mùi dầu gội và mùi nước xả vải nhẹ nhàng tỏa ra từ trên người nó. Thơm quá. Tôi sẽ bị nghiện mùi của nó mất. "Châu Anh..." Khánh lơ đãng lên tiếng "Mày thích người như thế nào?" "Hả?" Tôi giả vờ chưa nghe thấy câu hỏi của nó, hai tay vẫn bận rộn bấm máy tính giải đề Vật Lý. "Ý tao là" Khánh vươn tay cướp lấy máy tính của tôi, ép tôi phải tập trung vào câu chuyện của nó "Gu của mày là gì?" Tôi bất lực tựa người vào thành ghế, qua loa trả lời: "Chắc là một người dịu dàng, chững chạc và trưởng thành... quan trọng là phải giỏi hơn tao." Khánh nhăn mặt trả lại máy tính cho tôi, nó nằm ườn ra bàn, bĩu môi nói: "Sao chẳng giống tao chút nào thế?" Dù đang làm cái hành động trẻ con chết đi được kia thì trông nó vẫn đẹp trai y như diễn viên Hàn Quốc ấy. Cuộc đời đúng là bất công mà. Tôi khúc khích cười xoa rối mái tóc mềm mại của nó. "Nhưng mà..." Khánh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười "Mày thì đúng gu tao đấy." "À... tao cảm ơn." Tôi hơi bối rối thu tay lại, cố làm ra vẻ bình tĩnh tiếp tục giải đề. "Không có gì." Khánh lại nở nụ cười tỏa nắng quen thuộc, và tim tôi lại không kìm được mà loạn nhịp. ------------------- (1/3/2022) Bìa: Mật Ly tặng
Đông cung - Phỉ Ngã Tư Tồn by Nhuwyiii
Nhuwyiii
  • WpView
    Reads 4,229
  • WpVote
    Votes 97
  • WpPart
    Parts 17
[ Re-up ] Dịch: Schan Có con chồn bước lang thang, Ở trên đập đá đắp ngang sông Kỳ. Lòng em luống những sầu bi. Nỗi chàng quần thiếu ai thì may cho ? Lang thang chồn bước một mình. Sông Kỳ đã thấy băng ghềnh chỗ sâu. Lòng em luống những bi sầu, Nỗi chàng thiếu nịt, ai đâu may giùm? Có con chồn bước một mình, Lang thang đi dọc ở bên sông Kỳ. Lòng em lo ngại sầu bi: Áo quần chàng thiếu, ai thì may cho ? (Hữu Hồ - Kinh thi - dịch thơ: Tạ Quang Phát) Nàng, vốn là cửu công chúa của Tây Lương quốc, ở Tây Lương nàng được vô vàn ân sủng, chỉ vì cầu thân mới phải lên đường đến Trung Nguyên. Hắn, thân là đương kim thái tử, địa vị chỉ khom lưng dưới một người mà đứng trên cả ngàn vạn kẻ khác, vì hôn nhân chính trị, bất đắc dĩ mới phải lấy công chúa của dị quốc. Hắn có ái phi của riêng mình, Triệu lương đệ. Nàng cũng có cuộc sống của riêng nàng, ấy là lén xuất cung, chặn ngựa lồng dở chứng, trừ gian diệt ác, đuổi trộm cắp, tiễn trẻ lạc về tận nhà, lại còn có uống rượu, ngao du kỹ viện.... Họ tưởng đâu chỉ là 2 đường thẳng song song vĩnh viễn không bao giờ giao nhau. Thế rồi những tranh đoạt địa vị trong Đông Cung, những phải trái vô duyên cớ, những nham hiểm ngấm ngầm, lại cứ từng bước từng bước cuốn nàng công chúa ấy vào dòng nước xoáy. "Có con cáo nhỏ ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát, ngắm nhìn ánh trăng. Ô thì ra không phải nó đang ngắm trăng, mà đang đợi cô nương chăn cừu trở về..... Có con cáo nhỏ ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát, sưởi nắng. Ô thì ra không phải nó đang sưởi nắng, mà đang đợi
Em Đợi Anh Đến Năm 35 Tuổi by _im_cactus
_im_cactus
  • WpView
    Reads 143,648
  • WpVote
    Votes 9,138
  • WpPart
    Parts 8
我等你到三十五岁 - Em đợi anh đến năm 35 tuổi Tác giả : Nam Khang Bạch Khởi Người dịch / Edit : Snowie . . . ---------- Quyết định đem truyện này về Wattpad khá là tình cờ, bởi vì lúc ấy Gai đang lướt youtube và chợt thấy bài hát "Em đợi anh đến năm 35 tuổi" hiện ra ở một góc nho nhỏ, vì tò mò, có lẽ là duyên phận, mình click vào và nghe hết bài hát ấy, đau lòng, cảm thương thật sự. Rồi mình tìm mọi thông tin về bài hát ấy, và cái tên Nam Khang hiện ra. Và mình quyết định, đem câu chuyện của anh về đây. Để cho tất cả mọi người đều được đọc lời văn của anh, một con người với trái tim tha thiết yêu và được yêu nhưng đã ra đi mãi mãi...