nhớ thương của em
6 stories
[ĐM] Giữa Tiếng Lòng Rung Động - Lâm Dữ San by tokyo2soul
tokyo2soul
  • WpView
    Reads 262,330
  • WpVote
    Votes 20,863
  • WpPart
    Parts 59
Giữa Tiếng Lòng Rung Động Tên gốc: Tâm Huyền Chi Gian Tác giả: Lâm Dữ San 林与珊 Độ dài: 57 chương + 1 ngoại truyện Bìa: Tiệm Design của Bò Béo . Ánh mặt trời lạc quan thiện lương (điều dưỡng viên viện dưỡng lão/ chủ cửa hàng thú cưng) thụ x trọng tình trọng nghĩa trầm ổn (nhà phân tích tài chính/ giám đốc đầu tư) công. Tag: Đô thị tình duyên, ông trời tác hợp Nhân vật chính: Sở Gia Hòa, Ngụy Tư Triết; Nhân vật phụ: cực kỳ ít; HE. - Niên thượng, kém năm tuổi, điềm văn ấm áp chữa lành, hai bên sủng nhau, 1v1, HE. - Tình yêu vô cùng giản đơn, câu chuyện bình thường phẳng lặng, dễ cảm.
[Đam mỹ] Sau khi ly hôn em vẫn còn mặc áo khoác của anh by Shioxo
Shioxo
  • WpView
    Reads 1,337,316
  • WpVote
    Votes 71,589
  • WpPart
    Parts 72
Tên truyện: Sau khi ly hôn em vẫn còn mặc áo khoác của anh. Tác giả: Bất Vấn Tam Cửu | Edit: Muối Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, giới giải trí, gương vỡ lại lành, tình hữu độc chung, ảnh đế công x tác giả thụ.. Tình trạng: Chính văn hoàn. Không được phép repost, chuyển ver. ★ GIỚI THIỆU ★ Nguyên Dã kết hôn cùng ảnh đế Phương Thiệu Nhất được mười năm, cuối cùng lại tới cục dân chính nộp đơn ly hôn, sổ hồng nay thành sổ xanh. Ngày trước kết hôn thì rầm rộ thông báo với thiên hạ, bây giờ ly hôn lại giấu lại giếm, cũng không ai dám hé lời.
[heejake/chuyển ver] Nhà có bé ngoan by Sollina04
Sollina04
  • WpView
    Reads 24,027
  • WpVote
    Votes 2,444
  • WpPart
    Parts 84
Tác giả: Thính Nguyên Kiếp trước Thẩm Tại Luân cắt đứt quan hệ với gia đình đi xa tha hương, bị phản bội, bị người ta giẫm dưới chân mặc sức sỉ nhục, chết rồi lại trôi dạt chốn lạ, linh hồn không thể về lại cố hương. Thật không ngờ một sáng tỉnh mộng lại trùng sinh. Năm ấy cha chưa mất sớm, mẹ vẫn dịu dàng nhã nhặn, bà nội còn trên thế gian, gia đình mỹ mãn. Thẩm Tại Luân quyết tâm không giẫm lên vết xe đổ ngày trước, khiến cho những năm đầu 90 của đại gia tộc họ Thẩm trong giới điêu khắc gỗ Kiến Kinh náo loạn hết cả lên. Đứa con trai nhỏ như đắp từ phấn đẽo từ ngọc trong nhà hay nhõng nhẽo thì cũng thôi đi, đã thế hở chút lại rơi nước mắt ngà. Thầy bói quả quyết: Tà linh nhập xác, phải tìm người thích hợp trấn áp. Sau đó "nắm sữa" bị đẩy vào nhà Lão Lý cách vách. Nhà họ Lý là gia đình quân nhân trú quân ở đây, nơi đó có dương khí mạnh nhất. Sau đó nữa tất cả mọi người được thấy cảnh "bé sữa" chạy ù ra ôm lấy đứa con trai độc đinh vừa đi học về của nhà người ta. "Anh ơi." Bé con dụi mặt vào hõm cổ thiếu niên nũng nịu. Đây là ký ức đã mờ nhạt đi trong những tháng ngày vỡ tan về sau của cậu. Là người mà bao năm không gặp, nhưng đến cuối cùng lại vượt ngàn dặm trường từ quân đội trở về nhặt xác chôn cất cho cậu. ... Link chuyển ngữ: https://yuyu0108hoisinh.wordpress.com/hoan/nha-co-con-ngoan-thinh-nguyen/
[Truyện Việt] Áo dài Hà Bắc by HienLe202
HienLe202
  • WpView
    Reads 44,507
  • WpVote
    Votes 2,831
  • WpPart
    Parts 55
Hiện nay trên wattpad có hai bản được đăng mà không có sự đồng ý của tôi. Đây là bản đầy đủ, hoàn chỉnh nhất. Truyện vẫn được giữ nguyên trên wordpress tại sefrasy.wordpress.com. == Con trai mười chín mơn mởn như cỏ non, mặc áo dài nâu, đội nón lá rộng vành, chèo thuyền ra ao sen buổi sớm mùa hạ, nhìn sen mà cười đẹp hơn cả hoa sen nở. Nét duyên "trời đất giao hòa" ấy là một khoảnh khắc tươi nguyên, thơm tho của tình yêu tuổi trẻ vừa chín tới, ngọt thanh mà mát lòng mát dạ. Phải nhìn tròn con mắt, hít hà khoan khoái, lại vừa chạm vào nâng niu vừa nếm dư vị dịu thanh ấy, mới thấy tim tê rân, khoái cảm đến hoảng sợ. Chiếc áo dài nâu vải thô mà bừng sáng giữa lá xanh, bông trắng, nhị vàng cùng nét cười đẹp xinh sau vành nón lá in vào tâm trí là vì thế, để mãi sau này, bao áo dài nhung gấm, lụa là xúng xính chung quanh cũng trở nên bình thường, nhìn rồi lại quên, nhìn rồi lại đầy hoài cảm tưởng nhớ đến người xưa cảnh cũ. Cuộc đời là hành trình dài mà lại ngắn, còn khi con tim bay lên với mây trời chỉ là một khoảnh khắc ngắn mà lại dài. Dài ngắn ngắn dài, chỉ đến không còn tâm thức nữa mới gọi là quên đi. Mà tàn nhẫn nhất trên đời, lại chính là sự lãng quên.