heehoon
188 stories
(Heehoon) Vệt nắng by demcuu
demcuu
  • WpView
    Reads 72
  • WpVote
    Votes 22
  • WpPart
    Parts 1
Không khóc không khóc nữa , ngoan anh thương
Thiếu nợ thiếu tình by demcuu
demcuu
  • WpView
    Reads 97
  • WpVote
    Votes 31
  • WpPart
    Parts 1
Chuyện đêm khuya thanh vắng , Lee Heeseung thực sự nghĩ có khi em người yêu của mình hơi khùng .
HEEHOON | đừng hôn khi say by sahobrah1823
sahobrah1823
  • WpView
    Reads 228
  • WpVote
    Votes 37
  • WpPart
    Parts 1
Textfic nhảm nhí
HEEHOON | đừng chia tay khi có con by sahobrah1823
sahobrah1823
  • WpView
    Reads 639
  • WpVote
    Votes 90
  • WpPart
    Parts 2
Textfic lò vi ba
(Heehoon ) Chồng nhặt by demcuu
demcuu
  • WpView
    Reads 294
  • WpVote
    Votes 93
  • WpPart
    Parts 4
Cốc cốc . Tận thế gõ cửa nhà bạn rồi đấy
my lucky lady by cheesecool
cheesecool
  • WpView
    Reads 1,246
  • WpVote
    Votes 80
  • WpPart
    Parts 1
we're going crazy, my lucky lady
Thượng thư đại nhân hôm nay không thượng triều by justwonmae
justwonmae
  • WpView
    Reads 108
  • WpVote
    Votes 11
  • WpPart
    Parts 1
Trước khi ngủ, Sunghoon đã nói rất ít. Cậu ngồi ở mép giường, lưng thẳng, hai tay đặt lên đầu gối, trông giống như học trò đang chuẩn bị đối mặt với buổi khảo vấn hơn là một tân lang trong đêm động phòng. Khi Heeseung chủ động lên tiếng trước, giọng dịu dàng như mọi khi hỏi cậu có mệt không, Sunghoon đã vội vàng lắc đầu, rồi lại chần chừ một chút như đang gom góp dũng khí. "Ta...ta biết tỷ," cậu nói, giọng khẽ khàng nhưng chắc chắn, "vốn không phải vì ta mà thành thân. Ta cũng sẽ không làm điều gì thất lễ." Sunghoon cúi đầu, vùng da trắng nõn ở tai nhanh chóng phủ lên sắc hồng nịnh mắt. "Nếu tỷ đã là người Park gia, ta sẽ dốc lòng đối tốt với tỷ, nhất định sẽ không để tỷ chịu thiệt." Heeseung nhớ mình đã mỉm cười khi ấy. Nụ cười được luyện tập suốt nhiều năm, dịu dàng và không chút sơ hở, vừa đủ để khiến người khác an tâm. Hắn gật đầu, nói rằng như vậy là tốt rồi, và rằng hãy cứ để mọi thứ thuận theo tự nhiên thôi. Nhưng khi đèn tắt, Heeseung lại không ngủ ngay được. Hắn quen với những đêm không ngủ. Từ rất sớm, hắn đã học cách nằm yên trong bóng tối, lắng nghe từng tiếng động nhỏ và phân biệt đâu là gió, là bước chân của cung nhân, đâu lại là âm thanh không nên xuất hiện ở nơi này. Đêm nay cũng vậy, chỉ là thay vì bức tường ngột ngạt nơi cung cấm thì bên cạnh hắn là một người trẻ tuổi, thẳng thắn đến gần như ngây thơ, đang ngủ rất say. Heeseung khẽ thở ra một hơi, rồi lần nữa đưa mắt nhìn Sunghoon. Cậu đã lớn rồi. Lớn hơn rất nhiều so với lần đầu tiên họ gặp nhau.
Điểm gãy by justwonmae
justwonmae
  • WpView
    Reads 65
  • WpVote
    Votes 11
  • WpPart
    Parts 1
Chỉ khi cửa phòng Sunghoon khép lại, Heeseung mới buông lỏng người, hai tay chống lên bàn, đầu cúi thấp. Hơi thở của anh trở nên gấp gáp hơn, ngực phập phồng, như thể vừa chạy một quãng đường dài mà không kịp nghỉ. Anh muốn hét lên. Muốn đập vỡ thứ gì đó. Muốn làm bất cứ điều gì để xả đi cảm giác nghẹn ứ đang bóp chặt lấy trái tim mình. Nhưng cuối cùng, anh chỉ ngồi đó, trong căn bếp vắng lặng, để cơn đau âm ỉ lan ra từng chút một cùng với sự nhận thức rõ ràng đang dần bao phủ lấy tâm trí, rằng với Sunghoon, anh mãi mãi chỉ là "anh em", là một vị trí an toàn đến mức tàn nhẫn. Và đó chính là điểm gãy mà Heeseung không thể bước qua, cũng chẳng thể quay đầu.
thân mến, pine by chipbongie
chipbongie
  • WpView
    Reads 300
  • WpVote
    Votes 45
  • WpPart
    Parts 1
heeseung và hành trình kiếm tìm chủ nhân của cây tùng thơm