Huấn - GĐ
4 stories
[Huấn văn] Dạ Nguyệt Thiên Thu by Sennanguyen
Sennanguyen
  • WpView
    Reads 26,314
  • WpVote
    Votes 1,789
  • WpPart
    Parts 40
Tác phẩm: Dạ Nguyệt Thiên Thu Tác giả: Sennanguyen Thể loại: Huấn văn, gia đình, huynh đệ, phụ tử Tình trạng: Chưa hoàn thành Ngày hoàn tất: 08/08/2020 - ----- "Anh hai, cảm ơn anh." "Cảm ơn cái gì? Chúng ta là anh em không cần khách sáo." "Không phải, cảm ơn anh vì là anh trai của em." "Ngốc! Chưa gì đã muốn vứt thằng anh này rồi?" "Em không có ý đó." Bạch Thiên vội vàng giải thích nhưng chỉ nhận được cái xoa đầu ôn nhu của anh trai. Lại nhìn đến nụ cười ấy Bạch Thiên cảm thấy thật nhẹ lòng. Đúng vậy Hắc Dạ chính là ánh sáng, là ánh trăng vĩnh hằng luôn soi sáng cho nó trong đêm tối hiu quạnh. Đem chút ấm áp, yêu thương ấy che chở cho nó cả bầu trời phía trước, một chút than thở trách móc cũng không có. Cứ thế cố chấp, kiên cường lấy thân thể ấy bảo hộ nó sau lưng. Có lẽ cả đời này Bạch Thiên đều không thể trả nổi sự yêu thương đó. "Em là em trai anh, bảo hộ em chính là nghĩa vụ của anh. Nên đừng bao giờ vì những điều đó mà nói xin lỗi và cảm ơn với anh." ----- Truyện được đăng tải trên wapptad và wordpress
Chông chênh [Đang sáng tác] by AZR_164
AZR_164
  • WpView
    Reads 111,023
  • WpVote
    Votes 5,029
  • WpPart
    Parts 39
Thể loại: huấn văn, gia đình, ngược tâm. ❌ Vui lòng KHÔNG REUP/KHÔNG CHUYỂN VER/KHÔNG COPY truyện dưới mọi hình thức.
[CẢNH NGƯỠNG THÁI DƯƠNG] - Huấn Văn  by _giaivu_
_giaivu_
  • WpView
    Reads 18,052
  • WpVote
    Votes 1,403
  • WpPart
    Parts 28
Dân quốc năm thứ hai mươi tám, tôi cầm chiếc đồng hồ bạc của cha tôi, quay đầu nhìn lại một lần. Cha tôi thích mặc Âu phục, kiểu sơ mi sặc sỡ với gi-lê màu đen, hoặc là trường bào cài một cái ghim ngọc ở cổ áo. Tôi vẫn luôn cho cái phong cách ấy thật là loè loẹt, phù phiếm quá mức. Nhưng những lúc đó, có lẽ cha mới thực sự giống cha tôi, không phải Thống chế Phụng Thiên hay Tư lệnh Đông Tam tỉnh. Lần cuối gặp cha trước khi đi, còn nhớ bộ dáng của cha trong quân phục Bắc Dương, vội rời nhà đến mức không nhìn tôi lấy một ánh mắt, cũng không một lời dặn dò từ biệt. Tôi cố gắng giữ lấy những kí ức ít ỏi cuối cùng còn lưu lại, nhớ căn nhà treo đầy ảnh của mẹ tôi. Bức tranh mẹ tôi vẽ hải âu bay về cuối chân trời. Mặc trường bào màu xám trơn, đi trên mặt đất mùi thuốc súng, đi dưới hàng hoa giấy màu đỏ, đi qua những hồi ức chắp vá mơ hồ. Nhớ đô thành hoa lệ, rượu vang đỏ dưới ánh đèn pha lê và âm thanh của vĩ cầm. Tay áo tôi nhuốm khói sương thời đại, bỏ lại sau lưng quan sơn như tuyết, chạy theo giấc mộng tuổi mười ba. [Miên miên xuân vũ anh đào tán Dung nhan bất tái ưu tư trung.] (Khi mà sắc anh đào tàn trong mưa xuân Là lúc gương mặt tôi không còn ưu sầu nữa.)
[Huấn Văn - Cha Con] Dòng Thời Gian by jiangnan090
jiangnan090
  • WpView
    Reads 7,217
  • WpVote
    Votes 254
  • WpPart
    Parts 7
Phần 1: Nhân vật: Phan Lưu Khang - con trai Phan Vũ Thành - ba Nhân vật phụ: Trung Nhân - nhân viên của ba Hoài Sâm - nhân viên của ba Lưu Hà An - mẹ -0- Nội dung: Truyện được tường thuật lại dưới lời của nhân vật Lưu Khang. Câu chuyện "xuyên không", trở về quá khứ, trải nghiệm cuộc sống ở thời cha mình hồi trẻ, đồng thời thay đổi vận mệnh, để cha thay đổi quyết định của cuộc đời.