Never click suspicious links
Reminder: Wattpad will never ask for passwords, payment information, or other sensitive account security details.
hahaha
146 stories
Tần số dao động  by otterie
otterie
  • WpView
    Reads 180
  • WpVote
    Votes 16
  • WpPart
    Parts 12
Như Hà là một người dễ bị cảm nắng với người khác. Cứ hễ ai mà cô gặp qua có ấn tượng tốt thường hay bị nhầm lẫn giữa ngưỡng mộ và rung động. Cho đến khi cô gặp Hữu Sáng - con trai bạn thân của mẹ cô. Người từng hứa sẽ làm "anh trai" của cô từ nhỏ. Một lời hứa tưởng chừng đơn giản lại được Hữu Sáng nhớ mãi, mặc dù Như Hà đã người đã quên mất từ lâu. Điều khiến Hữu Sáng không ngờ đó là... Chính anh là người giữ lời hứa lâu nhất. Nhưng cũng là người thất hứa trước. Chú thích: Tên truyện: Tần số dao động Nhân vật chính: Lý Hữu Sáng x Đặng Như Hà Thể loại: học đường, tuổi trẻ
[FULL]Mặt trời ẩn trong anh by tuhanhuw
tuhanhuw
  • WpView
    Reads 1,082
  • WpVote
    Votes 56
  • WpPart
    Parts 54
Mình tin là nhờ duyên số nên chúng mình đã gặp nhau và đến được với nhau. Mặt trời ẩn trong anh, không phải mặt trời sáng nhất, cũng không phải mặt trời rực rỡ nhất nhưng đó là mặt trời ấm áp nhất. Người ta nói: "Đừng ngoảnh đầu lại nếu như bạn không muốn tiếp tục thích ai đó." nhưng vì mình mà anh luôn là người ngoảnh đầu lại. Nếu anh là mặt trời thì mình sẽ là hoa hướng dương... Tác giả: Tiểu Tư Hạ Thể loại: Hồi kí, sủng _Hoàn_
Thanh Xuân của hai chúng ta by LeTrang217367
LeTrang217367
  • WpView
    Reads 52
  • WpVote
    Votes 1
  • WpPart
    Parts 16
📖 Tên truyện: "Oan Gia Thành Ánh Sáng" ✨ Mô tả truyện: Ngày đầu nhập học, Ánh Sáng đã gây ra một màn chạm trán "thảm họa" với cậu bạn lạnh lùng Lưu Dương - và từ đó, định mệnh dở khóc dở cười bắt đầu. Cô nàng hoạt bát, ồn ào, luôn lạc quan như cái tên của mình; còn cậu thì trầm tính, điềm tĩnh, chẳng bao giờ để ai đến gần. Hai cá tính trái ngược cứ thế va chạm liên tục, tạo ra vô số tình huống hài hước trong lớp học, sân thể thao, cho đến cả những buổi biểu diễn văn nghệ. Thế nhưng, giữa những lần đấu khẩu, giận dỗi và hiểu lầm, cả hai dần nhận ra sự tồn tại đặc biệt của nhau. Những khoảnh khắc nhỏ bé - một cái ô che mưa, một câu thoại trên sân khấu, hay một ánh nhìn trong trận bóng - đều khiến trái tim rung động. Câu chuyện không chỉ kể về tình yêu tuổi học trò trong sáng, ngọt ngào mà còn là hành trình trưởng thành, dũng cảm thừa nhận cảm xúc của bản thân. Để rồi cuối cùng, dưới ánh hoàng hôn trên sân thượng, lời tỏ tình được thốt ra - giản dị nhưng chân thành, khép lại tuổi trẻ bằng nụ cười và nước mắt hạnh phúc. "Oan Gia Thành Ánh Sáng" là cuốn nhật ký trong trẻo của thời thanh xuân: vụng về, ngốc nghếch nhưng ngập tràn ấm áp.
Mùa Hè Dang Dở  by Kamtthan
Kamtthan
  • WpView
    Reads 288
  • WpVote
    Votes 23
  • WpPart
    Parts 7
Tôi chầm chậm đi ra nhà xe một cách thong thả, khi đang dẫn xe thì tôi đụng mặt Bảo Minh đang đi đến. Tôi vội tránh nó ra xa 2m, chắc nó thấy được hành động né tránh không mấy bình thường của tôi nên cũng biết ý mà tránh tôi Nói thật, tôi không có ý kỳ thị gì nó đâu, nhưng ngày hôm đó gặp nó mà tôi xui cả ngày. Vì vậy, tôi nên tránh xa nó ra, "càng xa càng tốt" **** Ố là la, từ nay cậu bạn thủ khoa "Nguyễn Hoàng Bảo Minh'' lại trở thành hàng xóm của mình. Hữu duyên thật, hôm trước thì tông mình trước hẻm, hôm nay lại ở sát bên nhà mình Thật không ngờ đến đấy, bây giờ tôi tin lời con Hà nói lúc sáng rồi. Có duyên thật, mà là "duyên âm" ------------------------- Tên truyện: Mùa Hè Dang Dở Ngày đăng tải:08/02/2026 Dự kiến: 60 chương
NƯỚC XANH ĐÓN NẮNG by justa_quyt9
justa_quyt9
  • WpView
    Reads 223
  • WpVote
    Votes 2
  • WpPart
    Parts 33
*Lúc này* Phúc An hạ giọng, chỉ đủ để hai người nghe, thì thầm vào tai Thùy Lam: "Mình muốn được làm bạn trai Thùy Lam." Thùy Lam không biết phải phản ứng thế nào, tai cô, mặt cô đã dần đỏ lên, não cũng không có tín hiệu gì nữa, mắt tròn xoe nhìn người trước mặt. "Thùy Lam nghe rõ không hay để mình nói to hơn." "Nghe rõ rồi!!!" - Thùy Lam trả lời nhanh nhất có thể vì sợ nếu để cậu ấy nói lớn hơn cô sẽ chui xuống đất vì xấu hổ mất. "Vậy cậu có đồng ý không?" Phúc An hỏi câu này rất nghiêm túc, nhìn thẳng vào Thùy Lam không chút dao động. "Mình không biết, bây giờ không thể trả lời được." *Lúc kia* Giọng nói của người con trai cố gắng kiềm nén cơn giận: "Nếu hôm nay chia tay, sau này em đừng hòng anh nhìn em một cái, cũng không còn là bạn bè gì nữa, em chính là kẻ thù của anh. Em muốn không?" Một cái gật đầu của Thùy Lam đã chính thức mở ra một chương mới cho mối quan hệ của cả hai. Lúc Phúc An nói không đồng ý, Thùy Lam đã từng nhen nhóm suy nghĩ không chia tay nữa, cả hai sẽ cùng nhau học trong nước như lời cậu nói. Nhưng rồi cô nhanh chóng bỏ cái suy nghĩ ích kỉ đó ra khỏi đầu. Không có quyết định nào hoàn toàn đúng, nhưng nghĩ đến kết quả sẽ cho ta biết điều gì đáng để tiếp tục.
Ngọt Hơn Cả Đường by hnuyq_ci
hnuyq_ci
  • WpView
    Reads 1,077
  • WpVote
    Votes 57
  • WpPart
    Parts 14
Tôi kéo cuốn sách đang dơ trước mắt xuống ngang mũi. Khuôn mặt hiền hậu, đẹp trai đến nỗi phát ra hào quang của người con trai đang ngồi gõ máy tính trước mắt tôi đây làm tôi nảy ý muốn chọc ghẹo. Tôi thở dài rồi nói: "Nè Minh Nhật, quên kể cậu nghe. Tuần trước tôi đi khám bác sĩ." Minh Nhật ngẩng lên nhìn tôi, mặt nghiêm lại, có chút lo lắng: "Hả? Sao lại đi khám? Ngọc Anh bị gì à? Bác sĩ nói sao?" Tôi cười nhẹ: "Bác sĩ bảo tôi bị hạ đường huyết." "Hạ đường huyết?" - Minh Nhật nhíu mày hỏi lại. Tôi gật đầu, rồi kéo ghế ngồi cạnh cậu ấy. Tay chống cằm, tôi nhìn Minh Nhật, cố giữ chất giọng tỉnh bơ: "Ừ, nên chắc tôi cần... vài câu ngọt ngào từ cậu để hồi đường lại." Minh Nhật liền đỏ mặt. Tôi bật cười: "Nhìn cậu kìa, tôi đùa thôi mà-" Chưa kịp nói hết câu, cậu ấy bất ngờ hôn tôi một cái thật nhanh, rồi quay mặt đi, giả vờ như không có chuyện gì. "Vậy... vậy được không..?" - Minh Nhật lúng túng hỏi, giọng nhỏ như gió thoảng. Tôi cười, đáp khẽ: "Được." Tay chạm nhẹ lên môi, lẩm bẩm: "Cái này... chắc đủ 'ngọt' rồi." 🪼🦋𝜗𝜚
[ĐANG SỬA] CƯNG CHIỀU LÀ ĐẶC QUYỀN CỦA ANH by -ngo_bapngot-
-ngo_bapngot-
  • WpView
    Reads 61
  • WpVote
    Votes 4
  • WpPart
    Parts 2
•Tên: Cưng Chiều Là Đặc Quyền Của Anh •Tác giả: ngô-bắpngọt •Bìa: ngô-bắpngọt •Nu9: Hoài Lam Mễ •Na9: Trịnh Anh Quý •Motip: oan gia, yêu thầm, hài hước, thanh mai,... •Girl hay cọc, mỏ hổn,học giỏi, ngoan, lùn(1m58) x boy hay chọc, bất cần với cả thế giới dịu dàng với mình em, mỏ hổn, "học giỏi", cao(1m85) •Số chương dự kiến: 70 •Số từ/chương: 2000-3000 *** Giới thiệu: -Cô xoay người cả cơ thể được anh ôm vào lòng, Lam Mễ ngước mắt hỏi anh -"Nếu chúng ta không gặp nhau, chỉ mãi mãi là những người xa lạ thì sao?" Anh Quý nhìn cô ánh mắt chứa đựng toàn bộ sự dịu dàng dành cho người con gái anh yêu -"Nếu vậy thì anh sẽ đợi, đợi đến khi nào chúng ta quen biết nhau rồi sẽ mặt dày theo đuổi em, anh đợi đến kiếp sau cũng được.!, chỉ cần...được gặp em." Lam Mễ vẫn luôn có câu hỏi rằng "Nếu bản thân mãi mãi không gặp được Trịnh Anh Quý thì sẽ như thế nào?" Nhưng giờ thì cô đã có đáp án cho riêng mình. Hoài Lam Mễ cũng sẽ đợi Trịnh Anh Quý, dù là kiếp này hay kiếp sau đều sẽ đợi.
[Full] Dịu dàng tận xương by poiuytreeq123
poiuytreeq123
  • WpView
    Reads 391,225
  • WpVote
    Votes 10,911
  • WpPart
    Parts 108
Khương Cách mang vẻ đẹp lạnh lùng, tính tình lãnh đạm, là mỹ nhân băng giá nổi tiếng trong giới giải trí. Năm ấy cô ra mắt bằng một bức ảnh chụp cùng với báo hoa mai. Trong khung cảnh cát bụi đầy trời, dưới một gốc cây khô, thiếu nữ khoác tấm lụa đỏ, đứng đối diện con báo hoa mai toàn thân phủ đốm. Ánh mắt cô lạnh lùng xa cách, ánh mắt con báo đề phòng nguy hiểm. Thời điểm chụp tấm ảnh ấy, Khương Cách vừa tròn mười tám tuổi. Năm ấy, cô gặp Quý Tranh. mình reup lại để đọc off