Từ thuở sơ khai, Martin vốn là một con Giao Long sau 1000 năm tu luyện để thăng thiên nhưng thất bại thì vô tình bị kẹt trong thân xác của Park Woojoo là một vị quan trong triều đình và cũng là người trong mộng của vị pháp sư trẻ tuổi Kim Juhoon.
Để cứu được linh hồn của Park Woojoo, Juhoon đã chấp nhận giao kèo với tên Ác Thần Martin để mượn sức mạnh của hắn.
Cả hai vô tình bị cuốn vào việc phải đối đầu với một con quỷ độc ác đang ám cung điện và nguyền rủa Thái tử.
Chuyển ver từ bộ phim The Haunted Palace trong bối cảnh cổ trang thời Joseon.
Người ta gọi nơi đó là Celestiale.
Một cái tên được tôn vinh với sự kính ngưỡng: Nhà hát của Thiên đường.
Những nghệ sĩ opera ở Celestiale được gọi với danh xưng mĩ miều đó là Angelo: Thiên thần.
Và Kim Juhoon, cậu thiếu niên xinh đẹp ngày đêm mơ về chốn thiên đường ấy mong một ngày được sống như một thiên thần - được đứng giữa sân khấu tại nhà hát Opera lớn nhất Paris lúc bấy giờ để cất lên giọng hát của chính mình.
Nội dung kể về mối tình tay ba ngang trái và đầy bi kịch giữa ca sĩ Opera Juhoon và "bóng ma"
Martin - thiên tài âm nhạc sống ẩn thân trong nhà hát vì muốn che dấu vẻ ngoài bị đáng sợ. Tình địch của bóng ma: Tử tước Edwards - người có hẹn ước từ lâu với chàng ca sĩ xinh đẹp.
Ban đầu Juhoon chỉ là một ca sĩ hát cho vai phụ của các vở kịch nhưng khi gặp được "bóng ma" thì Juhoon nhanh chóng trở thành ngôi sao số một của nhà hát bởi nhờ có được sự chỉ dẫn của "bóng ma" Martin.
Vì si mê Juhoon nên Martin đã nổi cơn ghen khi biết Juhoon và Tử tước yêu nhau.
Bóng ma đã tìm đủ mọi cách để phá hoại nhà hát, gây ra những sự cố kinh hoàng để khiến người ta tin rằng nhà hát này bị nguyền rủa.
Juhoon buộc phải chọn giữa tình yêu bị cấm đoán với Bóng ma hoặc Tử tước.
Truyện được lấy cảm hứng từ vở nhạc kịch nổi tiếng "The Phantom of The Opera" của Andrew LIoyd Webber dựa trên tiểu thuyết cùng tên của tác giả Gaston Leroux.
Gặp em ngày thu Hà Nội,
thương em đến hết xuân thì,
nhớ em cả mùa hạ đi,
yêu em qua đông giá buốt,
Vì em mà anh nhớ, anh thương,
trong hồn anh, trong xác anh,
chỉ còn em và Hà Nội
bốn mùa yêu.
(Không phải thơ)
Motif có thể không mới nhưng tác giả viết rất hay. Mình thích những tác giả có khả năng build up được tuyến tình cảm của các nhân vật, giúp người đọc cảm nhận được tình cảm chân thành và sâu sắc của họ một cách tự nhiên và chân thật. Hay nói cách khác, mình bị thuyết phục hoàn toàn về sự phát triển tình cảm của nhân vật. Chỉ khi bị thuyết phục, mình mới cảm động.
Vì cảm động nên mình muốn lưu lại.
tụi phù thủy nhỏ ở hogwarts kháo nhau rằng có con chó săn coonhound rất hung tợn hay lởn vởn quanh rìa khu rừng cấm. kim juhoon chậc lưỡi, hung tợn cái gì, hôm qua nó còn nằm lì trên đùi em không chịu nhổm dậy đây này.