Danh sách đọc của nhuquynh583234
4 stories
Hào Môn Kinh Mộng 2 - Khế ước đàn ukulele by phucnasica
phucnasica
  • WpView
    Reads 175,231
  • WpVote
    Votes 984
  • WpPart
    Parts 67
Cô và anh bắt đầu đầy mờ ám nhưng chỉ giới hạn ở "Tình nhân dự tiệc". Trước mặt người khác, cô và anh quấn quýt yêu thương. Nhưng sau lưng họ, cô và anh là hai người xa lạ, xa lạ đến mức chỉ biết tên họ và số điện thoại của nhau. Đến một ngày anh gặp được mặt mộc của cô, đến một ngày cô trông thấy mối tình đầu của mình. "Em còn yêu anh ta?" Ánh mắt anh dừng trên mặt cô. Cô gật đầu. Anh điềm nhiên như không, "Được, tôi thành toàn cho em." Từ được đề bạt đến thăng tiến, từ bị bạn thân bán đứng đến tìm được công việc khác, từ vật hy sinh đến gầy dựng sự nghiệp thành công. Cuộc sống của cô dường như đã không còn liên quan tới anh. Rồi một ngày mối tình đầu của cô quay về, cô mới biết hạnh phúc nhìn như mật ngọt chỉ là khế ước. Giang Mạc Viễn nói, "Trở lại bên tôi, tôi có thể cho em cái em muốn." Trình Thiếu Tiên nói, "Thực ra em rất có năng lực, chỉ cần tôi cho em điểm tựa." Cố Mặc nói, "Chúng ta rất giống nhau, vì vậy phải nương tựa đối phương mới đủ ấm áp." Cuộc sống đã định sẵn để cô gặp gỡ hai người. Một người với quãng thời gian tươi đẹp và rung động, một người với năm tháng dịu dàng và ấm áp. Có điều cô không tài nào ngờ nổi, năm tháng dịu dàng và ấm áp kia lại là... một trò chơi thương trường và tình yêu được sắp đặt sẵn. Nguồn: http://sstruyen.com/doc-truyen/khue-uoc-dan-ukelele-hao-mon-kinh-mong-ii/4204.html Couple chính: Trang Noãn Thần - Giang Mạc Viễn
Hái Sao II by nhuquynh583234
nhuquynh583234
  • WpView
    Reads 3,202
  • WpVote
    Votes 22
  • WpPart
    Parts 15
Trái tim anh là một toà thành, không chứa được dân cư đông đúc, Chỉ có thể chứa được mỗi một mình em – người anh yêu Một toà thành khắc chạm bốn bề chỉ có một tên em… Liệu rằng sau một đám cưới ấm áp, tình yêu của thủ trưởng và Gia Hàng có được êm đềm, hạnh phúc? Liệu rằng cô Heo có cánh đã nắm giữ được ngôi sao mong ước? Hạnh phúc nhìn như đơn giản, nhưng để được nắm lấy nó, chưa bao giờ dễ dàng…
Nơi Nào cảnh đẹp như tranh  - Lâm Địch Nhi by nhuquynh583234
nhuquynh583234
  • WpView
    Reads 20,984
  • WpVote
    Votes 153
  • WpPart
    Parts 13
Văn án cũ (Đây là lời của nam phụ – Hình Trình) Ngày ấy, anh đứng trên tầng, nhìn người đàn ông kia đưa cô đến. Môn đăng hộ đối, thanh mai trúc mã, có trời tác thành, giống như tất cả những điều tốt đẹp nhất trên thế giới này đều se duyên cho họ. Thật ra, một phần tình cảm tốt đẹp này đã từng bỏ anh mà đi, anh không thể giữ lại được. Nếu thời gian có thể quay ngược lại, anh muốn kết quả sẽ như thế này: Phong cảnh nơi anh là đám mây. Phong cảnh nơi cô là phương xa. Người đàn ông nói rằng, có cô, cuộc đời anh chính là phong cảnh. Nhiều khi, không thể không nghĩ: Đó chính là số mệnh. Nội dung đề cử Tình yêu là một loại thái độ, đời người là một ngọn gió. Người đàn ông tài chính – Hình Trình cảm giác mình giống như một thân cây, vì muốn kiếm tìm một mảnh đất phì nhiêu màu mỡ mà khiến mình trở thành đám mây trên phong cảnh, anh bỏ qua tình cảm của thư ký Họa Trần của mình. Người đàn ông đẹp trai – Tiến sĩ y học Hà Dập Phong cảm thấy mình cũng không phải ngườivượt trội, chẳng thể nào cứu được toàn bộ nhân loại, có thể bảo vệ được người mình yêu – Họa Trần luôn bên cạnh mình, đã chính là phong cảnh đẹp nhất, Vì vậy, anh vứt bỏ y học đó, về nước, đến quê hương Tân Giang của Họa Trần. Một bên là mối tình đầu với gia sư tại nhà, một bên lòng ngưỡng mộ lớn lao đối với người sếp ôn hòa, đối mặt với tình cảnh đó, Họa Trần phải lựa chọn như thế nào, ai mới là phong cảnh đẹp như tranh của đời cô? —
Hào Môn Kinh Mộng 1: 99 Ngày Làm Cô Dâu - Ân Tầm by kiepcodon53
kiepcodon53
  • WpView
    Reads 92,491
  • WpVote
    Votes 628
  • WpPart
    Parts 11
Giới Thiệu Kết hôn với chính khách nhưng cô chỉ làm dâu nhà hào môn trong chín mươi ngày. Đêm tân hôn, chồng cô uống rượu say bí tỉ. Một tháng sau, anh bận rộn tranh cử, vui vẻ với những người đẹp vây quanh. Ba tháng sau khi kết hôn, anh đặt cô dưới thân, biến cô thành "nửa người" thuộc về mình. Cô yêu thương, quan tâm từng li từng tí đến anh. Cô chua xót, đau khổ nhưng lại ép bản thân phải ra vẻ hạnh phúc. Rồi ba cô bất ngờ nhảy lầu, biến cố hào môn xảy đến, khiến cô ra đi lặng lẽ với đôi bông ngọc trai đen. Nhiều năm trôi qua, quyển tiểu thuyết "Hào môn kinh mộng" giúp cô trở thành tác giả có sách bán chạy. Vào tiệc chúc mừng dành cho nhà điều chế hương, khi nhìn thấy người đàn ông ngồi trên hàng ghế nhà đầu tư, cô bỗng nhiên hoảng sợ. Người đó vươn tay tháo đôi bông ngọc trai đen xuống, cô muốn lấy lại, nhưng người đó thu tay về, cười, "Muốn lấy? Đêm nay đến phòng làm việc của tôi mà lấy." Cô ngỡ ngàng từng bước lui về sau. Đôi mắt người đó vẫn sâu thẳm như ngày xưa, "Còn chín ngày nữa mới hết nghĩa vụ làm vợ của cô."