Danh sách đọc của trangtun
3 stories
Lời Thề Của Gió  by hvvnhp1427
hvvnhp1427
  • WpView
    Reads 94
  • WpVote
    Votes 19
  • WpPart
    Parts 95
"Anh sẽ là gió, cả đời cuốn lấy mây Còn em sẽ là mây, cả đời bay theo gió." Lời nói như lời thề, cứ thế hai con người xa lạ chỉ vô tình gặp nhau lại vấn vương một đời, một kiếp. Cuộc tình đẹp đẽ của hai người họ sẽ kết thúc một cách trọn vẹn? Hoàng Văn Võ - một người lính con nhà có gia có thế về quê lập nghiệp chí ít là muốn giúp người dân ở đây thoát khỏi cái nghèo đeo bám. Nguyễn Hữu Phước - một cậu trai nghèo ở vùng quê Đồng Tháp, ngay từ rất nhỏ đã phải bươn chải kiếm sống cùng với gia đình, học không cao nhưng rất hiểu chuyện. Tình yêu của cả hai ở những năm đầu hòa bình năm 1980 có rất nhiều biến cố. Cả hai đến với nhau một cách thuần khiết. Người thì thích tiếng đàn, người thì thích chuyện kể của đối phương, dần dần lại hợp nhau đến lạ. Mảnh tình ngang trái giữa xã hội và gia đình ngăn cản, cả hai như ngôi sao bắc đẩu soi đường dẫn lối cho nhau, tô điểm cho cuộc đời của đối phương thêm sặc sỡ. Vậy liệu họ có chấp nhận buông tay nhau hay không? Truyện sẽ nói lên cuộc tình của hai người, một mảnh tình đẹp đẽ. Cả đời anh chỉ thề 2 lần, 2 lần duy nhất là dành cho người anh yêu. Lời của tác giả: Truyện đầu tay nên có phần thiếu sót, mọi người đọc hoan hỉ. Lịch ra chương: Thứ 5 và chủ nhật hàng tuần. - Nếu có thắc mắc gì về truyện thì mọi người có thể nhắn qua fb này nhé. https://www.facebook.com/share/1Z73suBxt9/
Áng Trăng Thâu by angtrangnho
angtrangnho
  • WpView
    Reads 7,404
  • WpVote
    Votes 312
  • WpPart
    Parts 4
Cậu Kiều ngồi trước hiên nhà, ánh mắt có phần dịu dàng hướng về bóng người đằng trước. Mỗi lần như thế, cậu có muốn chối cũng không thể dối lòng rằng mình có nỗi tình khác lạ với người này. Đình - Không xuất thân, không gia thế, không trí thức, không đẹp, không biết ăn nói, đã vậy lại là một "thằng" nữa chứ! Ấy vậy mà mỗi khi nhìn hắn thì cậu lại mềm lòng, còn hắn thì chẳng biết gì cả, như một khúc gỗ cứng nhắc. Gọi dạ bảo vâng, gì cũng một: thưa, hai: con biết, ba: con xin cậu, nghe sao mà vừa dễ ghét mà lại vừa thấy dễ thương. Dần dà, cậu chẳng thể phân biệt được cảm xúc mình mang trong lòng đối với Đình là gì. Cậu chỉ biết cả đời này chỉ muốn Đình bên cạnh mình, mãi mãi không rời mà thôi. Chẳng biết, Đình có cái cảm xúc ấy như cậu không? Đình miệt mài cuốn đất, lâu lâu lại vén vạt áo lên lau mồ hôi, lúc đó lại lén lút nhìn cậu nhàn nhã uống trà hắn pha. Mỗi lần nhìn cậu hai thì hắn lại thầm ngợi khen cậu đẹp quá! Đâu đó trong hắn lại ẩn hiện thứ tình cảm mơ hồ không phân rõ trắng đen đúng sai. Đến nỗi, đêm nó còn mơ thấy cậu đang vỗ lên đầu nó vừa cười vừa mắng khẽ mà môi không khỏi mỉm cười. Song, hắn dặn lòng không được thể hiện thứ đó ra ngoài, bởi dù không biết đây là đoạn tình cảm gì, nhưng để có người khác biết thì nó sẽ thành mối phiền toái cho cậu. Không cầu, không mong, không đợi, hắn chỉ muốn cậu bình an và mình cũng sẽ bên cậu mãi về sau.
Hạc đầu đình by tientrinhtulactrieu
tientrinhtulactrieu
  • WpView
    Reads 14,118
  • WpVote
    Votes 1,232
  • WpPart
    Parts 34
Tên truyện: Hạc đầu đình Tác giả: Lạc Triêu Thể loại: Truyện dài, tình trai Giới thiệu: Một chàng trai sinh ra trong nhà nông dân nghèo, một cậu ấm xuất thân nơi nhà quan giàu có. Hai con người với hai thân phận giàu nghèo cách biệt tưởng chừng cả đời chẳng liên quan gì đến nhau, ấy thế lại bởi một lần phủ đệ tuyển người theo hầu cậu ấm mà vô tình gặp mặt, để rồi đủ thứ chuyện vui buồn yêu giận cũng từ đó mà ra. Phải chăng là do cái duyên cái số đã định sẵn, chỉ chờ đến đúng thời điểm là nó tự vồ lấy nhau? Nhưng, cái duyên số ấy sẽ đi về đâu khi những quan niệm khắt khe đến cay nghiệt luôn chực chờ chặt đứt nó? "Hai thằng con trai ở với nhau thì con cái nối dõi tông đường phải làm thế nào? Hay là mày đành lòng nhìn cả hai lúc chết không có người chống gậy? Cho dù mày đành lòng đi chăng nữa nhưng bất hiếu hữu tam vô hậu vi đại nhà mày rồi cả nhà cậu cả nữa, ai chấp nhận chuyện này?" "Nhà quyền thế giàu có đều coi trọng môn đăng hộ đối, người ta phải cưới gả với nhà nào giàu có ngang ngửa với người ta, chứ kiếp tôi tớ xuất thân dân đen nghèo kiết xác như chúng ta chẳng có cửa đâu." "Chữ Tình chữ Hiếu chữ nào cũng nặng, nặng đến mức khiến tao với Hạc không thở nổi. Nhưng bọn tao không thoát được hai chữ này, cũng chẳng thể cắn răng giữ chữ này mà bỏ chữ kia." "Tâm của ta chỉ hướng về một nơi duy nhất là trời cao, ngày đêm ta khao khát được vươn cánh bay về nơi ấy. Nhưng, ta chỉ là một con hạc bị trói ở mái đình mà thôi!" --- Artist: Đông Chí