Best💖💖
3 stories
Mộng Chúng Mình by changnehehe
changnehehe
  • WpView
    Reads 71,164
  • WpVote
    Votes 5,437
  • WpPart
    Parts 34
Giới thiệu truyện: Cậu Minh thích thằng Hà, cái thằng hầu đen nhèm như cục than. Chết cái thằng Hà chẳng hay, cứ giày vò cậu Minh hoài. Cậu Minh ngồi trên xe kéo, chống cằm nhìn thằng Hà nghịch bùn đào củ sen. Trông nó có vẻ vui, cứ cười với mấy con hầu miết. Cậu Minh thấy nóng mắt lắm! Mặt đen như đít nồi nhưng lại không lỡ quát thằng Hà lên. Trông nó đang vui thế kia cơ mà? Giờ quát nó chỉ tổ khiến nó ghét mình thêm. Nhưng thiếu gì cách khiến nó lên? Cái thân yếu ớt này, chắc cũng chỉ những dịp như thế này là có tác dụng! Nghĩ bụng, cậu Minh bặm môi, miết chặt cho thật tái, ôm trán tỏ vẻ đau đớn. "Nhức đầu quá." Cậu Minh rên lên khe khẽ, giả bộ như đau mà vẫn ráng nhịn để mấy đứa chơi cho thoải mái. Cậu vừa kêu, thằng Hà đã để ý ngay, sốt sắng rửa ráy chân tay rồi đi lên. "Cậu Minh, cậu đau đầu ạ? Chắc cậu lại trúng gió rồi." "Ừ, chắc thế rồi." Cậu Minh vẫn chưa thôi cái bài giả vờ giả vịt, nhưng tay thì vẫn cứ là thành thật nắm lấy tay thằng Hà, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn lòng bàn tay nó. "Để con đưa cậu về." "Thế có được không? Em đang chơi mà." Ánh mắt cậu Minh buồn buồn. "Giờ còn chơi bời gì nữa hả cậu? Sức khoẻ của cậu mới là quan trọng nhất chứ!" Nói rồi, nó gấp gáp dọn đồ, đưa cậu Minh về nhà. Lịch đăng: mỗi tuần 3-5 chương, sẽ cố gắng đăng cố định vào các ngày thứ 3,5,7. Lưu ý: tui chưa có kinh nghiệm viết truyện bối cảnh Việt, hiểu biết về lịch sử nước nhà cũng còn hạn hẹp. Bộ này ra đời trong một phút hào hứng, chủ là để giải trí, nên mong người đọc th
Áng Trăng Thâu by angtrangnho
angtrangnho
  • WpView
    Reads 6,976
  • WpVote
    Votes 306
  • WpPart
    Parts 4
Cậu Kiều ngồi trước hiên nhà, ánh mắt có phần dịu dàng hướng về bóng người đằng trước. Mỗi lần như thế, cậu có muốn chối cũng không thể dối lòng rằng mình có nỗi tình khác lạ với người này. Đình - Không xuất thân, không gia thế, không trí thức, không đẹp, không biết ăn nói, đã vậy lại là một "thằng" nữa chứ! Ấy vậy mà mỗi khi nhìn hắn thì cậu lại mềm lòng, còn hắn thì chẳng biết gì cả, như một khúc gỗ cứng nhắc. Gọi dạ bảo vâng, gì cũng một: thưa, hai: con biết, ba: con xin cậu, nghe sao mà vừa dễ ghét mà lại vừa thấy dễ thương. Dần dà, cậu chẳng thể phân biệt được cảm xúc mình mang trong lòng đối với Đình là gì. Cậu chỉ biết cả đời này chỉ muốn Đình bên cạnh mình, mãi mãi không rời mà thôi. Chẳng biết, Đình có cái cảm xúc ấy như cậu không? Đình miệt mài cuốn đất, lâu lâu lại vén vạt áo lên lau mồ hôi, lúc đó lại lén lút nhìn cậu nhàn nhã uống trà hắn pha. Mỗi lần nhìn cậu hai thì hắn lại thầm ngợi khen cậu đẹp quá! Đâu đó trong hắn lại ẩn hiện thứ tình cảm mơ hồ không phân rõ trắng đen đúng sai. Đến nỗi, đêm nó còn mơ thấy cậu đang vỗ lên đầu nó vừa cười vừa mắng khẽ mà môi không khỏi mỉm cười. Song, hắn dặn lòng không được thể hiện thứ đó ra ngoài, bởi dù không biết đây là đoạn tình cảm gì, nhưng để có người khác biết thì nó sẽ thành mối phiền toái cho cậu. Không cầu, không mong, không đợi, hắn chỉ muốn cậu bình an và mình cũng sẽ bên cậu mãi về sau.
Thằng Hầu Kẻ Ở by deconngaingu
deconngaingu
  • WpView
    Reads 57,951
  • WpVote
    Votes 2,541
  • WpPart
    Parts 15
_Dê con ngái ngủ Nô - thằng hầu kẻ ở trong chính căn nhà mà đáng nhẽ nó nên được sống với tư cách là con cháu nhà họ. Kết quả không mong muốn từ một đêm ăn chơi phong lưu của bố nó với mẹ nó, một con đĩ phố làng chơi. Bị mẹ nó vứt bỏ ngay cửa lớn và bị bố ruột biến thành một kẻ hầu cho Cậu Cả - chàng quý từ độc đinh của Ông với Bà lớn. Cậu Cả - quý tử quý tôn độc đinh của nhà trên. Một thiếu niên điềm tĩnh, thông tuệ và gia giáo. Ấy vậy mà đằng sau lớp vỏ bọc đó là con quỷ đội lốt người. Kẻ méo mó tâm lý tới cực điểm và không giới hạn cho những hành vi tàn bạo vô nhân tính của mình. Hai con người, hai số phận khác nhau như bầu trời và vực thẳm. Ấy vậy mà lại gắn chặt vào nhau không thể tách rời. Câu chuyện được viết lên bởi máu và nước mắt. Giằng xé trong tâm can. Nơi đạo đức và lí trí bị gạt bỏ. Vậy rốt cuộc thì kết cục nào dành cho chuyện tình trai này? Phải chăng điểm đầu cũng là điểm kết thúc. Số phận là một vòng lặp của bánh răng. Xoay vòng không hồi kết....