tcfmm.
9 stories
[LyhanSara] Bạn Cùng Lớp by hahi789
hahi789
  • WpView
    Reads 10,313
  • WpVote
    Votes 1,038
  • WpPart
    Parts 26
Cuối năm lớp 12, Lyhan và Hansara - hai cô gái học cùng lớp nhưng chẳng mấy thân thiết - bất ngờ trở nên gần gũi khi cùng tham gia nhóm nhảy cho buổi văn nghệ. Hansara có người yêu, Lyhan chẳng nghĩ gì nhiều... cho đến khi trái tim bắt đầu lệch nhịp.
[ LyHanSara ] Dâu Tây và Quýt Đắng  by ThoaNguyn142
ThoaNguyn142
  • WpView
    Reads 30,129
  • WpVote
    Votes 2,744
  • WpPart
    Parts 31
Dâu Tây dân tổ thích lạng lách , nào ngờ va phải quả Quýt Đắng ơi là đắng .
Linger | lyhansara by nalesstiw
nalesstiw
  • WpView
    Reads 18,898
  • WpVote
    Votes 2,683
  • WpPart
    Parts 36
hai đường thẳng song song. noti: đừng bế lên 9q pls
lyhansara || lá thư chưa từng gửi by jnvuu_
jnvuu_
  • WpView
    Reads 63
  • WpVote
    Votes 16
  • WpPart
    Parts 1
Ai mà chẳng đau lòng khi chia tay người mình yêu thương sâu đậm. Thế nhưng, sau những tổn thương, chịu đựng... ta buộc lòng phải rời khỏi người mình yêu, vì đó là cách duy nhất để trái tim không còn đau đớn. Cùng với những câu nói hay chia tay người tình được viết trong làn nước mắt với bao nỗi day dứt, khổ đau.
lyhansara || nếu mình không thể quên by jnvuu_
jnvuu_
  • WpView
    Reads 20,679
  • WpVote
    Votes 2,418
  • WpPart
    Parts 48
Vì một chiếc ô trong ngày mưa gió mà đem lòng tương tư. Cậu như nàng kỵ sĩ thầm lặng, bất cứ khi nào ngoảnh lại đều có thể thấy cậu ở đằng sau, lặng lẽ bao bọc tôi bằng sự dịu dàng ấm áp. ... Cậu là hy vọng cuối cùng của tôi đối với cuộc đời này. Nụ cười của cậu tỏa sáng như mặt trời, còn tôi là hướng dương đã héo úa từ lâu. ‼️WARNING: truyện này có yếu tố ngược, ai hem thích thì xin đừng đọc nhaaa 🫶
|Lyhansara|_ HỒI ỨC KHÔNG LỜI by pumpkinnpieeee
pumpkinnpieeee
  • WpView
    Reads 4,861
  • WpVote
    Votes 552
  • WpPart
    Parts 52
Người chết không biết nói. Nhưng cơ thể họ luôn để lại câu trả lời. Vấn đề là: có ai đủ kiên nhẫn để lắng nghe? Han Sara - bác sĩ pháp y, mang trong lòng một vết cắt câm lặng từ quá khứ: cái chết bất ngờ của chị gái trong một vụ bắt cóc. Từ đó, cô chọn nghề pháp y - không phải vì máu, mà vì muốn nghe tiếng thì thầm của những người đã khuất. Trần Thảo Linh - trung úy cảnh sát hình sự, người từng đứng lặng trước di ảnh người cha đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Với Linh, phá án không phải để bắt tội phạm - mà là để hoàn thành lý tưởng của người cha quá cố. Một người lắng nghe xác chết. Một người truy dấu kẻ sống. Và trong chuỗi vụ án liên hoàn đang dần hé lộ những mắt xích tưởng như đã chôn vùi, hai con người tưởng chừng trái ngược ấy lại cùng nhau đối mặt với sự thật - đôi khi đau đớn hơn cả cái chết. Vì có những "lời thì thầm cuối cùng"... không dành cho người thường.
|Lyhansara|_ Biển, Nắng và Những Người Ở Lại by pumpkinnpieeee
pumpkinnpieeee
  • WpView
    Reads 3,620
  • WpVote
    Votes 308
  • WpPart
    Parts 34
Ở một khu tập thể cũ kỹ nằm gần biển, người ta sống chậm hơn một nhịp. Mỗi căn phòng là một câu chuyện. Mỗi con người là một nốt nhạc trầm bổng trong một bản tình ca nhiều màu. Sara - cô gái mới trở về từ Hàn, mở một tiệm cà phê tầng trệt với mùi hương dịu dàng và âm nhạc lặng lẽ. Trần Thảo Linh - chủ tiệm đĩa than đối diện, có giọng nói trầm và đôi mắt luôn như đang nghĩ điều gì rất xa.
Lyhansara | tìm thấy nhau by nlnaswtnnh
nlnaswtnnh
  • WpView
    Reads 10,394
  • WpVote
    Votes 976
  • WpPart
    Parts 46
hai kẻ tổn thương lạc lối giữa đời lại tìm thấy nhau.
|Lyhansara|_ MỘT NỬA KHÔNG HOÀN HẢO by pumpkinnpieeee
pumpkinnpieeee
  • WpView
    Reads 5,328
  • WpVote
    Votes 566
  • WpPart
    Parts 30
Sara từng nghĩ: chỉ cần học giỏi, ngoan ngoãn và cố gắng thật nhiều... thì sẽ được yêu thương. Nhưng sau biến cố ở trường cũ, cô bị đuổi học, bị chính ba mẹ quay lưng- với trái tim đầy vết cắt và im lặng. Tại ngôi trường mới, Sara ngồi một mình. Không cười, không nói chuyện, không mở lòng. Cho đến khi LyHan - cô bạn cá biệt luôn sống tự do, không màng đánh giá của người khác - bước vào đời cô, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Từ một chỗ ngồi lặng lẽ, một tình bạn chớm nở. Từ một câu chào nhỏ, một trái tim bắt đầu hồi sinh. "Đôi khi, một ánh mắt cũng đủ cứu rỗi. Một người ngồi bên cũng đủ làm mình tin trở lại."