Never click suspicious links
Reminder: Wattpad will never ask for passwords, payment information, or other sensitive account security details.
怪物王国
4 stories
[dnal] Bờ Đông Nhật Diệu Hải by yvonneonlyfans
yvonneonlyfans
  • WpView
    Reads 1,372
  • WpVote
    Votes 209
  • WpPart
    Parts 8
Lâm Anh đã mơ thấy Phúc Nguyên chìm xuống lòng đại dương. Biển khơi giữa cơn giông buốt thấu xương thấu tủy, Phúc Nguyên vươn tay về phía cậu, và Lâm Anh dường như không còn cảm thấy bất cứ đau đớn gì nữa. Nước ngập tới ngang bụng khi cậu cố lội lại gần em, thềm lục địa lún sụp dưới khuỷu tay nặng nề của tinh thần thể; khuỷu tay Phúc Nguyên cũng gãy gập, bó lại bên người em như sải cánh hải âu nát nhàu. Triều cường cuồng nộ, hai chân cậu nặng trĩu, ánh ngà leo lét nhỏ giọt treo trên đầu, Nhật Diệu Hải cũng đang chảy máu, tong tỏng, tong tỏng theo từng bước chân cậu trũng xuống cát đen, nhoài người ôm lấy Phúc Nguyên trong cơn ác mộng. Một tiếng thét câm lặng quét qua mặt biển. Và rồi, chỉ còn sóng lạnh, những cơn nước đen ngòm câm lặng cuốn phăng cậu xa bờ.
dnal; lặng by mintristesse
mintristesse
  • WpView
    Reads 7,487
  • WpVote
    Votes 1,063
  • WpPart
    Parts 16
warning: ooc "Anh có thấy Đà Lạt mệt mỏi không?" Nguyên đột ngột hỏi khi nhìn những đoàn xe du lịch bắt đầu đổ vào phố. Lâm Anh nhấp một ngụm cà phê đen đặc: "Không. Tôi thấy nó đang thở. Một nhịp thở chậm hơn Hà Nội. Ở đây, tôi cảm giác mình không cần phải diễn bất cứ vai nào cả." "Và tôi nghĩ, tôi bắt đầu thích nhịp thở này rồi. Cả tiếng piano của cậu nữa."
dnal; se blottir by mintristesse
mintristesse
  • WpView
    Reads 2,512
  • WpVote
    Votes 298
  • WpPart
    Parts 4
warning: ooc "Em có hối hận không?" "Hối hận chuyện gì?" "Chuyện cho phép anh bước vào đây lần nữa. Chuyện để anh sửa cái quán này và sửa cả những thứ khác."
[dnal] run for the hills by yvonneonlyfans
yvonneonlyfans
  • WpView
    Reads 1,769
  • WpVote
    Votes 154
  • WpPart
    Parts 6
[part two. from "home, faraway" the series] "Mình quay về được không?" Phúc Nguyên thủ thỉ, câu van nài nhạt nhoà tan vào gió chiều. Giữa những tiếng lách tách của tro tàn và nhập nhoạng chân trời đô thị, giọng nó bình thản tới nỗi con tim cậu hốt hoảng nhảy chẹn lên nơi cuống họng, nghẹn ngào vì một nỗi sợ mơ hồ. Trước mặt là ngọn đồi, sau lưng là thành phố héo hon toác vữa, xương thép rỉ nhô cao oằn mình dưới trời chiều đỏ lửa. Lâm Anh sợ những bức tường ấy rồi sẽ đổ sập xuống, vùi chôn cả hai dưới chung một nấm mồ bê tông. "Không được." Lâm Anh kéo nó vào lòng. "Không còn đường về nữa rồi." Lần này, cậu là người rơi nước mắt.