Ngược
2 stories
[Đam Mỹ/ HOÀN/EDIT] Say bí tỉ không tỉnh -  Lâm Khiếu Dã by Ca8tuoi
Ca8tuoi
  • WpView
    Reads 7,080
  • WpVote
    Votes 265
  • WpPart
    Parts 79
Tác giả: Lâm Khiếu Dã Edit: Ca8tuoi Lần đầu tiên Trần Nhạc Mính nhìn thấy Dư Túy là lúc anh đang bị người khác tỏ tình. Nam sinh cầm bó hoa quỳ một gối xuống đất, nhưng người được tỏ tình - Dư Túy - đến cả một chút biểu cảm trên mặt cũng không hề có. Trần Nhạc Mính quay sang phun tào với người bên cạnh: "Người này là thần tiên phương nào mà làm cao thế?" Giây tiếp theo, ánh đèn sân khấu chiếu lên khuôn mặt người kia, Dư Túy nâng ly rượu lên uống một ngụm: "Cũng không cao đến mức ấy đâu." Trần Nhạc Mính sửng sốt, nhìn anh bước lên sân khấu, nhận lấy bó hoa rồi tiện tay ném vào thùng đựng hoa. Thùng đó đã đầy những bó hoa hồng từ đám người theo đuổi anh. Như bị ma xui quỷ khiến, Trần Nhạc Mính liền tiện tay cầm lấy ly rượu mà anh đã uống dở, uống cạn.
[FULL] Chạy trong đêm - Tần Tam Kiến (Dịch bởi Tồ Đảm Đang) by Yunny401
Yunny401
  • WpView
    Reads 84,182
  • WpVote
    Votes 4,112
  • WpPart
    Parts 90
Tên truyện: Chạy trong đêm Tác giả: Tần Tam Kiến Thể loại: Hiện đại, anh em cùng cha khác mẹ, top anh trai, ngôi thứ nhất của top, H, HE. Người dịch: Tồ Đảm Đang (wattpad Yunny401) Tình trạng: FULL (90 chương) ----- Giới thiệu Câu chuyện của tôi và Yến Dương bắt đầu một cách cũ rích. ... Trên thực tế, khi tôi hai tuổi ba mẹ tôi ly hôn, tôi sống cùng với người mẹ điên điên khùng khùng ấy, đến khi sáu tuổi mới biết thì ra tôi có một người ba còn sống. ... Từ nhỏ tới lớn, cái ăn cái mặc cái xài của tôi đều là nhặt của người khác về cả, hàng xóm có một người anh lớn hơn tôi hai tuổi, đồ anh bỏ đi đều sẽ được chuyển đến nhà tôi. Ngày ngày cứ thế mà trôi đi đến mười ba năm, quen rồi thì thấy cũng không gì ghê gớm lắm. Nhưng mẹ tôi chết rồi, tự nhảy lầu chết đấy, hôm đó tôi đi học về đi đến dưới lầu, ông cụ hàng xóm chạy đến che mắt tôi lại. Những người hàng xóm đó đều khá thương xót tôi, nhưng người thân tôi thì chưa bao giờ thương xót cho tôi. Mẹ tôi chết rồi, tôi cần một người giám hộ mới, thế nên cuối cùng tôi cũng được ba tôi đón về. Lần đầu tiên tôi gặp Yến Dương, em 10 tuổi, mặc áo sơ mi trắng thắt nơ như một người lớn tí hon. Đứa em trai này của tôi cũng khá giống tôi đấy, nhất là đôi mắt. Em tên là Yến Dương. Là nắng xuân ấm áp, trăm hoa đua nở. Tôi tên là Ân Minh. Là mưa tối mịt mù, họa giáng liên miên.