juliebn04
- Reads 1,614
- Votes 322
- Parts 19
"𝐓𝐡𝐞̂́ 𝐠𝐢𝐨̛́𝐢 𝐛𝐚́𝐨 𝐛𝐚̃𝐨, 𝐚𝐧𝐡 𝐛𝐚́𝐨 𝐛𝐢̀𝐧𝐡 𝐲𝐞̂𝐧."
Văn án:
Trong thế giới của Khôi Vũ, âm thanh duy nhất còn sót lại là tiếng kim đồng hồ tích tắc đếm ngược sự kiên nhẫn của cậu với cuộc đời. Cho đến khi cậu rẽ vào con hẻm ấy, nơi có một người đang đứng giữa những hạt cà phê và khuông nhạc dang dở.
Người đàn ông ấy không hỏi cậu về những vết sẹo trên đôi tay, cũng không hỏi vì sao đôi mắt này lại tắt lịm ánh sáng. Anh chỉ nhẹ nhàng thắp một ngọn đèn bên ô cửa nhỏ ở tầng ba, sâu bên trong con hẻm khuất rồi mỗi đêm đều kiên nhẫn đứng đợi, biến mình thành một tọa độ bình yên giữa bản tin thời tiết đầy giông bão của đời cậu.
'Em là người dự báo thời tiết, còn anh là người thắp đèn. Dự báo nói ngày mai bão lớn, anh nói rằng đi về thôi em, bão tố để anh ngăn ở ngoài cửa sổ'.
"𝘏𝑜́𝘢 𝘳𝘢, 𝘣𝑎̉𝘯 𝘵𝘪𝘯 𝘵𝘩𝑜̛̀𝘪 𝘵𝘪𝘦̂́𝘵 đ𝑒̣𝘱 𝘯𝘩𝑎̂́𝘵 đ𝑜̛̀𝘪 𝘵𝑜̂𝘪, 𝘤𝘩𝑖́𝘯𝘩 𝘭𝑎̀ 𝑎́𝘯𝘩 đ𝑒̀𝘯 𝘣𝑒̂𝘯 𝘤𝑢̛̉𝘢 𝘴𝑜̂̉ 𝘯𝘩𝑎̀ 𝘢𝘯𝘩."