𐙚 ˚₊ ˚‧ ᯽
9 cerita
Từng có người yêu tôi như sinh mệnh oleh NhiHong012
NhiHong012
  • WpView
    Membaca 4,004
  • WpVote
    Vote 30
  • WpPart
    Bab 12
Thời còn trẻ, chúng ta thường không hiểu thế nào là tình yêu. Lúc mới bước vào đời, tôi từng nghĩ tình yêu có thể vượt qua tất cả. Khi đó tôi không hề biết trên đời này còn tồn tại một sức mạnh gọi là số phận, chúng ta chỉ có thể chấp nhận mà không thể thay đổi. Lúc ở trong phòng tắm của trường học và cất cao tiếng hát "I love you more than I can say", tôi không hề ngờ rằng, câu chuyện đó sẽ có một ngày xảy ra với tôi. Tôi gặp anh lần đầu tiên là ở một tình huống đẫm máu tại thành phố Odessa, đất nước Ukraine...
[Đang ra] Ngõ Ngô Đồng oleh cnxrnh
cnxrnh
  • WpView
    Membaca 6,962
  • WpVote
    Vote 265
  • WpPart
    Bab 17
[Ngõ Ngô Đồng] Tác giả: Tống Khích Không Ăn Cá Thể loại: BE, chữa lành, thanh xuân Tình trạng: Đang ra Edit: Chờ ngày xương rồng nở hoa (@cnxrnh), The return of happiness (@linhlann22) Giới thiệu: Năm 2009, lần đầu tiên họ gặp nhau, thiếu nữ chưa trải sự đời và thiếu niên thiên tài lạnh lẽo ôn nhu gặp nhau tại ngõ Ngô Đồng. Trời cao an bài, sẽ không chia cắt những người yêu nhau. Người mà cô yêu thời niên thiếu, cuối cùng vì để cứu cô mà chết thảm dưới tay của những kẻ cặn bã. Khi cô bị bắt nạt, bị ức hiếp, bố mẹ người thân không có ở bên, là anh đã ôm cô vào lòng. Anh nói với cô rằng còn có người yêu cô. Bốn năm, anh hết lần này đến lần khác kéo cô ra khỏi sương mù. Cuối cùng vì cứu cô mà chết. Sáu năm. Ninh Uyển trong sáu năm chỉ mơ thấy Tống Thanh Yến hai lần. "Uyển Uyển, em không thể cứ ngủ như này mãi được. Đi yêu thế giới này lần nữa đi." Anh cúi đầu hôn lên trán cô. Trước mặt họ là mặt trời đang dần ló dạng. Giọng nói của Tống Thanh Yến dịu dàng mơ hồ. Anh nói: "Anh yêu em." Vui lòng không reup!!!
Thấy mùa xuân (见春天) oleh thienthanh_sac
thienthanh_sac
  • WpView
    Membaca 124,324
  • WpVote
    Vote 3,546
  • WpPart
    Bab 49
Tác giả: Túng Hổ Khứu Hoa Thể loại: Thanh xuân vườn trường, tình yêu đô thị, yêu thầm, SE Văn án: Mùa hè năm 15 tuổi, khi Giang Độ lần đầu tiên gặp Ngụy Thanh Việt, cậu bị nhóm côn đồ vây đánh trong một con ngõ, cuối cùng cả hai cùng vào đồn cảnh sát. Sau này Giang Độ mới biết người đánh Ngụy Thanh Việt mạnh nhất là bố cậu ấy. Một thiếu nữ cô đơn, yêu một chàng thiếu niên cô độc, cứ tự nhiên như vậy trở thành bí mật được giấu kín nhất trong mùa hè năm đó. "Lúc này ở Mai Trung, người tôi gặp được ấy, cuối cùng cũng sẽ lớn lên, tất thảy mọi thứ của tôi với anh ấy, viết thành áng văn, thành chính hương thơm mùa xuân miền Bắc đất nước." Giới thiệu bằng một câu nói: Yêu anh giống như chờ đợi mùa xuân. Số chương: 48
Hồ Điệp Và Kình Ngư - Tuế Kiến oleh Duahaukhongchua
Duahaukhongchua
  • WpView
    Membaca 57,749
  • WpVote
    Vote 1,695
  • WpPart
    Bab 21
"Một con bướm có tuổi thọ khoảng ba ngày cho đến một tháng... Mà đa phần, tuổi thọ của bướm chỉ tầm một tuần, tức bảy ngày" "Sinh mệnh của tôi cũng mong manh như Tôi cũng không khác gì loài bướm. Người bình thường mấy chục năm, với tôi chỉ còn tính bằng tháng, có thể còn ngắn hơn nữa!" *** Kinh Du lần đầu gặp Hồ Điệp, anh ấy cứ nghĩ cô là thiếu nữ chán đời, định tự tử. Kinh Du gặp Hồ Điệp lần thứ hai, anh thản nhiên nói: "Nếu hôm nay cô lại nhảy xuống, tôi sẽ không cứu cô nữa." Sau đó, cô nói với anh: "Kinh Du, anh không cần cảm thấy có lỗi với em." Thật lâu về sau, Kinh Du trở về sân thi đấu, nhận được vinh quang thuộc về mình. Dưới ánh đèn flash, anh chợt nhớ đến giọng nói của người con gái, và nói một lời thiếu suy nghĩ trước mặt hàng nghìn người.
mai táng tuổi 18 oleh soisbelleatafacon
soisbelleatafacon
  • WpView
    Membaca 193,639
  • WpVote
    Vote 12,608
  • WpPart
    Bab 13
Yêu thầm cũng giống như thế, dù có lúc xa vời vợi, nhưng mình vẫn nắm giữ sợi dây, vẫn luôn ôm hy vọng. Tôi yêu Sở Chi An, yêu đến đau đớn, yêu đến xé lòng. Nhưng tôi biết tình yêu này không nên có, mà tôi cũng chưa từng trông đợi tình cảm này sẽ có kết quả tốt. Cho đến một ngày, Sở Chi An nói với tôi, tớ thích cậu. Cậu ấy nói, "An An, tớ thích cậu, từ rất lâu trước kia." "Cậu không cảm nhận được chút nào à?"
Bến xe oleh _gnilgnhp_
_gnilgnhp_
  • WpView
    Membaca 10,399
  • WpVote
    Vote 248
  • WpPart
    Bab 19
Chương Ngọc là một thầy giáo vô cùng tài năng và kiệt xuất, thế nhưng anh lại bị mù cả hai mắt. Chương Ngọc mang một phong thái thâm trầm và lạnh nhạt. Anh không chấp nhận bất kì sự giúp đỡ nào vì không muốn nhận sự thương hại của ai cả. Nhưng với Liễu Địch, cô giúp đỡ anh xuất phát từ lòng tôn kính và ngưỡng mộ - giống như bảo vệ một "tư tưởng cao quý" không bị "người đời bôi nhọ." Vậy nên dần dần Chương Ngọc đã hoàn toàn tin tưởng và chấp nhận sự giúp đỡ của cô. Vì đã nhận lời sẽ không hỏi và bàn luận bất cứ điều gì liên quan đến Chương Ngọc, nên Liễu Địch chỉ lặng lẽ làm tốt mọi việc và chăm sóc anh vô cùng chu đáo. Việc mà Liễu Địch thích nhất đó là tiễn anh ra bến xe. Năm tháng cứ thế trôi qua, con đường đi đến bến xe dần dần chứa đầy những kỉ niệm nhỏ bé của hai thầy trò qua 4 mùa xuân, hạ, thu, đông. Tất cả đều là những khoảnh khắc đẹp đẽ đáng nhớ... Trải qua nhiều biến cố, từ bài viết "Người thầy của tôi" của Liễu Địch, ngày nghỉ mùa đông Liễu Địch "lỡ" quên mất Chương Ngọc ở trường đến kì thi cuối cấp của Liễu Địch... tình cảm của cô dành cho thầy Chương lớn dần lúc nào không hay. Nhưng chỉ đến khi Liễu Địch rời xa ngôi trường cấp 3, rời xa Chương Ngọc đến với ngôi trường Bắc Đại... vô tình bắt gặp một bến xe buýt cô mới ý thức được tình cảm trong cô dành cho người thầy của mình. Còn về phía Chương Ngọc, anh đã luôn yêu Liễu Địch trong sự đau khổ và kìm nén. Đến cuối cùng, anh đã bất chấp tất cả để bảo vệ cô gái bé nhỏ của mình...
Thất Tịch Không Mưa - Lâu Vũ Tình oleh Helianthusia
Helianthusia
  • WpView
    Membaca 3,020
  • WpVote
    Vote 315
  • WpPart
    Bab 17
Tình yêu, giống như lần đầu được nếm thử quả khế mới chín. Chua chua, chát chát, nhưng không kìm được, vẫn muốn nếm thêm lần nữa. Trong quả khế chát xanh xanh, nụ cười ngốc nghếch, ngọt ngào của anh, tình đầu thơ ngây, trong sáng của em lặng lẽ nảy mầm.
Mười lăm năm mưa không tạnh - Mạnh Chi Vãn oleh Goccuasonem
Goccuasonem
  • WpView
    Membaca 11,042
  • WpVote
    Vote 455
  • WpPart
    Bab 31
Tên truyện: Mười lăm năm mưa không tạnh (十五年雨未停) Tên khác: Tiếng mưa rả rích muộn (潇潇雨声迟) Tác giả: Mạnh Chi Vãn Số chương: 27 + NT Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Vườn trường, HE Nhân vật chính: Diệp Tiêu, Nguyễn Vũ Thanh Nguồn: fanqie (chưa xin phép tác giả) Ngày mở hố: 6/9/2023 Người dịch: sonem Văn án: Nhiều năm sau tốt nghiệp, một bài viết bát quái lan truyền trên diễn đàn thực nghiệm Tieba (1 trang mạng TQ). Hoa khôi học đường lớp 11 Diệp Tiêu và nam thần cùng trường Nguyễn Vũ Thanh là một đôi. Các bạn học quen biết với họ ngay lập tức chạy đến dưới bài đăng để làm rõ đó là tin đồn, giữa hai người họ căn bản chẳng có lấy một tí chemistry, chú thích trang chủ Tieba của Diệp Tiêu luôn là "Người đáng ghét nhất: Nguyễn Vũ Thanh". Người biết rõ chuyện còn nói "Diệp Tiêu đối với Nguyễn Vũ Thanh chỉ có ghét, chớ không có thích". Bây giờ hai người họ một Bắc một Nam, mỗi người đều có sự nghiệp thành công, tình yêu viên mãn. Thế là tin đồn bị bác bỏ, bài đăng bị xóa. Mãi mãi sẽ không có người biết, ngay cả hai người bọn họ cũng không biết. Những tin đồn thất thiệt mà mọi người nhiều lần thanh minh kia, thực chất không phải là tin đồn. Bọn họ chưa từng thích nhau, đây chính là tin đồn lớn nhất. Sau này, trang chủ của Diệp Tiêu sửa thành nội dung mà Nguyễn Vũ Thanh bỏ lỡ - Người tôi thích: Vẫn là Nguyễn Vũ Thanh. Chỉ có Nguyễn Vũ Thanh. Tài khoản Tieba bí mật của Nguyễn Vũ Thanh, trong tòa nhà ước nguyện siêu chuẩn toàn là tên của cô, trong 3 năm xa cách, mỗi ngày anh đều nhớ đến cô. Dưới cơn mưa nặng hạ
Ngõ Nhỏ Có Người Đang Đợi oleh yiwnqoc
yiwnqoc
  • WpView
    Membaca 277,988
  • WpVote
    Vote 11,479
  • WpPart
    Bab 32
Tác giả: Quất Tử Bất Toan. Thể loại: Ngôn tình, "chữa lành" , SE. Nguồn: Dưới Mái Hiên An _________ Tôi bị bạo hành, cả ở nhà, lẫn trên trường.... Cha đánh tôi, bạn bè bắt nạt tôi. Tôi cảm thấy thế gian này quá mức u ám, tôi tuyệt vọng khôn cùng. Trong lúc đi vô định, tôi đến một tiệm xăm ở cuối hẻm. Tôi nghe nói chủ tiệm xăm là một tay giang hồ, đánh đấm hung hãn, tàn nhẫn, người xung quanh ai cũng sợ. Đẩy cửa vào, tôi móc ra tờ mười tệ nhàu nát dúm dó, lấy hết can đảm hỏi: "Nghe nói ông thu phí bảo kê, vậy ông... có thể bảo vệ tôi không?" Giữa làn khói lượn lờ, người đàn ông cong môi cười nhạo: "Con cái nhà ai đây? To gan nhỉ." Sau này, người đó lại vì mười tệ ấy, bảo vệ tôi suốt mười năm.