Việt xưa
37 stories
Mợ ghét cậu à ? by thuyhien112
thuyhien112
  • WpView
    Reads 131,319
  • WpVote
    Votes 6,003
  • WpPart
    Parts 36
Cậu con trai nhà Phú Ông bị ngốc từ bé, năm 17 tuổi, lấy con gái thầy đồ... Mợ Cả, thông minh, tài giỏi, nhưng có một số chuyện, bản thân mợ cũng bị quay mòng mòng, chuyện cậu ngốc nghếch liệu có thật hay không?? Thân thế của mợ có phải chỉ là con ông đồ??? Đây là 1 thể loại viết theo thời xưa của Việt Nam, tác giả còn rất non trẻ vì thế đừng ném đá nhiều quá nha. Truyện độc quyền trên Wattpad, có một bộ sau này viết về cuộc đời của hậu thế nên mọi người tìm hiểu nha.
Du Phong Phi Vũ by vutrucua_ong
vutrucua_ong
  • WpView
    Reads 2,884
  • WpVote
    Votes 117
  • WpPart
    Parts 54
Âm vang nơi đại ngàn văng vẳng bên tai, từng đợt hồi ức ngắn ngủi tua đi tua lại, họ từng dắt tay nhau đi qua cao nguyên lộng gió, nói lời mùi mẫn dưới ánh trăng thanh, thiếp đi trong căn nhà tranh mái lá cùng người. Hôn lễ vẫn diễn ra, thời gian vẫn tiếp tục trôi. Là bắt đầu mới hay dấu chấm hết? Là lời nhắc nhở bắt kẻ yếu thế phất cờ đầu hàng hay nạp đạn đưa cho tên lính đã ngắm bắn mục tiêu? --- Đó là cuộc chiến sống còn, một là sống, hai là được sống như một con người. ________________ Tác giả: Bee Musky
Gái ế gả chồng...! by thuyhien112
thuyhien112
  • WpView
    Reads 18,614
  • WpVote
    Votes 792
  • WpPart
    Parts 28
18 tuổi ấy, người ta đã bảo là già khắm già khú ra rồi, mà nếu đã có chồng, thì vài mụn con chứ chả ít, mà đằng này, người được nhắc tới kia, trải 20 cái Tết, tròn không thể méo hơn nữa, thế mà vẫn ế chỏng ế chơ ra. Cưới rồi, cuối cùng thì ả cũng có người chịu rước rồi... đã full. Con của Mợ ghét cậu à!
(Thuần Việt-Duyên Gái) Mợ ơi, con thương mợ ! by Lizie2609
Lizie2609
  • WpView
    Reads 6,717
  • WpVote
    Votes 324
  • WpPart
    Parts 19
Truyện lấy bối cảnh Pháp thuộc xưa. Ở vùng quê Bạc Liêu thế kỉ XIX, có người phụ nữ nổi tiếng với sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, trai cháng ai gặp cũng phải xiêu lòng với vẻ đẹp ấy không ai khác chính là Mợ cả nhà hội đồng Phạm Nguyễn Hồng Nhung-người phụ nữ dịu dàng nết na đẹp người đẹp nết. Trong một lần đi coi ruộng đất cho chồng đã gặp được người con gái nghèo tên Lê Huỳnh Nhi. Không biết duyên số cả hai sẽ ra sao cùng đón xem nhé. (Truyện không mang tính lịch sử viết chỉ được viết theo ý nghĩ của tác giả mong mọi người ủng hộ)
Duyên Lành Thuận Ý by luminee_i
luminee_i
  • WpView
    Reads 3,157
  • WpVote
    Votes 175
  • WpPart
    Parts 37
Nhà ông hội đồng Từ ba đời nay phước dày, ăn ở có đức, con cháu đề huề mà ngặt nỗi đến đời ông thì cậu Hai Định mãi chưa chịu nên duyên với ai. Rồi bà mai mối cũng lui tới như thường, nhưng cậu chỉ lặng lẽ lắc đầu bảo lòng mình chưa thuận. Chẳng rõ vì lý do gì mà khi hay được người mai mối gần đây nhất là cô út nhà thầy thuốc Ba Lễ làng bên, cậu liền cho người sang mời bà mối trở lại. Khi được cậu Ba hỏi thì cậu chỉ nói một câu mà không ai trong nhà thông tỏ: "Trái non cũng cứ hái, đem về ủ ắt sẽ chín." Có những duyên lành, phải đi một vòng rất xa, mới biết là vừa ý. "Trà là vợ của ai?" "Vợ của cậu hai ạ." "Vậy lời của cậu hai nói, em có nghe theo hay không?" "Dạ có." "Từ nay gọi mình, gọi cậu anh không được thoải mái." ----- Ngày đào hố: 9/1/2025 Hi: Tác giả rất thích đọc bình luận của các bạnnn.
Mợ Mai by thuthu1411
thuthu1411
  • WpView
    Reads 206,107
  • WpVote
    Votes 12,093
  • WpPart
    Parts 50
Chỉ là những mẩu truyện ngắn về tình yêu giữa cậu Quốc và mợ Mai. ❤️❤️❤️ Em không muốn chỉ em là người yêu cậu, Em còn muốn cậu phải là người yêu em.
Vẹn nghĩa trăm năm by IvyIvy1364
IvyIvy1364
  • WpView
    Reads 6,757
  • WpVote
    Votes 221
  • WpPart
    Parts 38
Nghĩa tình, kết tóc thành đôi Xe tơ chỉ đỏ cho tôi với nàng Gấm son, lụa bạc, chỉ vàng Trăm năm tình nghĩa, cùng nàng vẹn duyên. *** Từ trước đến nay căn buồng này hầu như chỉ có mình cậu bước vào. Ngay cả gia đinh trong nhà cậu cũng rất ít khi để vào trong, mà bước đến giường của cậu thì lại càng không. Ấy vậy mà bây giờ lại có người ở đó làm cậu thấy hơi lạ lẫm. Mà phải rồi, hôm nay nhà cậu đãi tiệc cưới để rước người ta về mà. Bất giác cậu thấy trong lòng mình hơi rối, cậu rũ mắt nhìn xuống sàn, nhìn chằm chằm lúc người ta đang ngủ như thế quả thực không hay. Nhưng ngẫm lại, từ nay về sau cậu đã cùng mợ Sương kết tóc nên duyên vợ chồng rồi, thế thì nhìn mợ lâu chút hẳn là vẫn được nhỉ? _____ Lịch cập nhật: Thứ năm và chủ nhật hàng tuần
MỘT QUAN LÀ SÁU TRĂM ĐỒNG by PhuongUyen286
PhuongUyen286
  • WpView
    Reads 17,688
  • WpVote
    Votes 1,167
  • WpPart
    Parts 4
"Chuyện xưa Dương Lễ Lưu Bình Thâm giao tri kỷ nặng tình cùng nhau Họ Dương kinh sử chuốt trau Lai kinh ứng thí, ngao đầu hiển vinh Lưu Bình trà rượu hư thân Tan nhà nát cửa đến tìm bạn xưa..." *** Ghi chú: - Truyện được lấy cảm hứng từ tích Lưu Bình - Dương Lễ và các tác phẩm: bài thơ Thời trước của Nguyễn Bính, tân cổ Lưu Bình - Dương Lễ của soạn giả Viễn Châu, ca khúc Quán gấm đầu làng của tác giả Giao Tiên. - Bối cảnh các kỳ thi trong truyện dựa theo chế độ khoa bảng thời Lê Thánh Tông (những năm 1460). Tuy nhiên, hai nhân vật Lưu Bình và Dương Lễ không đỗ Trạng Nguyên ở thời này, truyện cũng không nhằm phục vụ mục đích nghiên cứu chế độ thi cử giai đoạn này, xin đừng đồng nhất truyện và chính sử.
Mợ Bạch Đâu Có Ngốc  by QuytorCom
QuytorCom
  • WpView
    Reads 23,697
  • WpVote
    Votes 650
  • WpPart
    Parts 56
Bạch vốn sinh ra là con bà hai nhà phú hộ nhưng luôn bị bà cả chèn ép khiến cả hai mẹ con chỉ có thể sống quẩn quanh căn nhà kho dột cũ. Ngay từ khi nhỏ Bạch đã được bu dặn dò kĩ phải tránh xa nhà lớn tránh để bà cả ngứa mắt và phải giả ngốc để dễ sống được ở nơi đây. Mối tình chớm nở khi cậu Bình con ông phú hộ làng bên tâm đầu ý hợp ngay từ lần đầu gặp Bạch. Nằng nặc đòi cưới Bạch về làm vợ, cả hai về phủ làm gà chó không yên. Bối cảnh: làng quê Việt Nam.
Cậu của mợ... by Snowwwww21
Snowwwww21
  • WpView
    Reads 23,259
  • WpVote
    Votes 1,079
  • WpPart
    Parts 10
Một người ở bên khi nghèo khó chẳng mong cầu, Một người đến khi chức cao địa vị đầy hư vinh Một chữ tình một chữ lỡ thôi đành chấp nhận Một kiếp người một kiếp nhân sinh cứ mãi trôi. Author: Snow