gửi tặng em một cơn mưa rào ⋆。°• ⛆
4 stories
markeon | Nói không nhớ để nó không nhói. by 6ft3mars
6ft3mars
  • WpView
    Reads 380
  • WpVote
    Votes 62
  • WpPart
    Parts 2
Ghét em thì được chứ sao mà quên được em. . martin!top x keonho!bot; producer x singer; người yêu cũ (còn yêu) mỗi ngày đều ấm ức rơi nước mắt trước mặt tôi. all belong to @6ft3mars.
Lovebirds 𝜗ৎ 𝑂 | Oh, there is a (no-longer-living) boy among the graves by npnhan
npnhan
  • WpView
    Reads 1,282
  • WpVote
    Votes 205
  • WpPart
    Parts 5
Tôi cứ ngỡ một tâm hồn vững vàng như mình sẽ không bao giờ bị bộ phim ma ba xu ba đồng đó ám ảnh, cho đến khi mẫu hậu đại nhân cất lên một tiếng lảnh lót lúc tôi đang nằm banh càng chơi Liên Quân ngoài phòng khách vào tám giờ tối ngày hôm sau: "Kẹo àaaaaa, cục cưng chạy ra đầu đường mua bịch bột ngọt cho mẹ cái nha!" Đương nhiên, phi vụ này sẽ không làm khó được tôi nếu nó không hình thành chung với ba điều kiện vô cùng tréo ngoe: Đầu tiên - tôi vừa mới xem phim ma ngày hôm qua; và dù lúc xem không sợ, nhưng phải khen rằng kỹ xảo của đoàn làm phim tương đối đầu tư (mấy con ma hiện ra rất gớm, và đến bây giờ những hình ảnh ấy vẫn đang hiện lên rõ mồn một trong đầu tôi). Thứ hai - mẹ tôi bán đồ ăn sáng, nên bắt buộc tôi phải đi mua bột ngọt ngay lập tức để về cho mẹ ướp thịt, vậy thì khuya bà mới có sẵn nguyên liệu mà nấu lên để bán cho khách vào sáng ngày hôm sau (tóm lại thì tôi không thể nào chần chừ lần lữa để đến ngày mai mới đi mua được). Thứ ba - nhà tôi có một vị trí địa lý vô cùng "đáng yêu", giữa đoạn đường ra tiệm tạp hóa đầu ngõ là một khoảng hai trăm mét trải dài toàn mồ với mả (đúng vậy, nói thẳng ra là nghĩa địa. Và dù có không tin vào ma quỷ thì tôi cũng không dám chắc mình có thể không sợ tái đé khi đạp xe đạp băng qua nghĩa địa hai lần sau tám giờ đêm). Hay, Có một "con ma" đã thả thính tôi, và tôi đớp thính của nó. @npnhan.
Markeon | Threeshots - Panic bully by npnhan
npnhan
  • WpView
    Reads 2,528
  • WpVote
    Votes 336
  • WpPart
    Parts 4
"Hồi sáng tao đi mua bánh bao. Tiệm bánh bao ở chỗ ngã ba sông có cây cầu mà năm ngoái mình nhảy sông bị thầy bắt đó. Con chó mập lù như nuốt cái lu kia bình thường láo như gì, gặp ai cũng sủa. Mà hồi nãy tao đi ngang thấy nó ngồi im ru, bị một thằng nhóc khác sủa. Ý lộn, chửi." Nghe đến đây, Juhoon liền cảm thấy câu chuyện thú vị quá trời. Anh lập tức nhét tờ đề tiếng Anh vào hộc bàn, rồi quay sang nhướng mày ý kêu Martin kể tiếp. Kệ, lớp bốn chục đứa chả lẽ kêu dính mình. "Sao nữa?" "Tao đứng nhìn mà tao ngơ luôn mà, tới chị chủ tiệm bánh bao cũng ngơ luôn. Tại bình thường chính chỉ cũng không trị được con chó đó mà đột nhiên có một thằng nhóc trị được. Nghe một hồi mới biết là thằng nhỏ mua cái bánh bao, mới đưa lên miệng chưa kịp ăn là con chó đã nhảy lên đớp mất tiêu. Nó giậm chân chửi một tràng đến mức con chó nhè cái bánh ra không dám nhai nữa luôn mà." "Ê thằng này được." Juhoon nhướng mày cười cười. "Dụ nó vô nhóm đi, tao nghĩ nó sẽ là một đối thủ đáng gờm có thể tranh giành cái danh hiệu Người đẹp bị khùng của trường này với tao." Martin bĩu môi. "Người đẹp hung dữ chứ người đẹp không có bị khùng. Có mày khùng thôi. Nhưng mà tao chán quá mày ơi, hồi nãy thằng nhỏ chửi sung quá nên tao nghe hồi tao cũng rén, tao sợ lại gần bắt chuyện phát nó chửi tao y như chửi con chó nữa thì khổ, nên giờ không có in tư của người đẹp đây nè." "Người đẹp luôn bây?" Juhoon nhướng mày. "Tưởng mày nói mày không phải gay lọ mà?" "Tao là cá thể trai thẳng thích đàn ông, được chưa?" @npnhan.
Markeon | Twoshots - Hikikomori by npnhan
npnhan
  • WpView
    Reads 2,085
  • WpVote
    Votes 263
  • WpPart
    Parts 3
Martin tiến lại sát gần, gần đến mức chóp mũi chúng nó xém thì chạm nhau, và hai đôi môi cũng cách nhau với độ xa không chênh lệch bao nhiêu so với hai chóp mũi. Keonho nhắm tịt mắt lại. Nó chẳng biết mình đang mong đợi điều gì. Khi hơi thở nhẹ nhàng mà nóng rẫy phả ra, Keonho thấy da mặt mình nhột nhột. Mấy sợi lông mặt của nó dựng đứng lên, như cỏ dại ngoài thảo nguyên vươn cao bị uốn cong theo những cơn gió lạc đường. Keonho mừng rơn vì nghe thấy mùi bạc hà dịu mát phả ra từ hơi thở người kia - điều đó chứng tỏ Martin đã đánh răng rồi. Chứ tưởng tượng cái cảnh trai đẹp (dù đẹp đến cỡ nào) cướp đi nụ hôn đầu của mình với cái mồm thối rình vì sáng thức dậy chưa xúc miệng, Keonho thấy muốn cắn lưỡi tự vẫn ghê. Ấy thế mà Martin không hôn nó (dù có chết Keonho cũng không thừa nhận nó thất vọng khôn cùng). Cậu đâu trán với nó, nói: "Tôi biết mấy người muốn gì ở tôi đó. Mấy người không giỏi giấu diếm chút nào. Giờ làm ghệ tôi đi rồi tôi hôn." "Má!" Thẹn quá hóa giận, Keonho đỏ bừng mặt vì bị người kia đọc vị quá dễ dàng. Nó thúc gối lên, vừa hay nhắm ngay vị trí giữa hai chân hoàng tử đầu nhím. Chỉ nghe thấy tiếng ré lên đau đớn trước khi Martin gục xuống, hai tay ôm họa mi, vẻ mặt tổng t(đ)ài ban nãy đã biến bay không còn dấu vết. "Mày chơi kiểu đó, sau này lấy gì dùng!" Keonho nghiến răng. "Không dùng được thì cắt." @npnhan.