Never click suspicious links
Reminder: Wattpad will never ask for passwords, payment information, or other sensitive account security details.
Tiểu Thuyết :3
9 stories
[VKook] Ngõ nhỏ có người đang đợi by doucealicia_
doucealicia_
  • WpView
    Reads 5,937
  • WpVote
    Votes 284
  • WpPart
    Parts 32
Truyện gốc: Ngõ nhỏ có người đang đợi Tác giả: Quất Tử Bất Toan Thể loại: Hiện Đại, SE Nguồn: Dưới Mái Hiên An Trạng thái: Full Chuyển ver: @doucealicia_ | Đây là fic chuyển ver | Tôi bị bạo hành, cả ở nhà, lẫn trên trường.... Cha đánh tôi, bạn bè bắt nạt tôi. Tôi cảm thấy thế gian này quá mức u ám, tôi tuyệt vọng khôn cùng. Trong lúc đi vô định, tôi đến một tiệm xăm ở cuối hẻm. Tôi nghe nói chủ tiệm xăm là một tay giang hồ, đánh đấm hung hãn, tàn nhẫn, người xung quanh ai cũng sợ. Đẩy cửa vào, tôi móc ra tờ mười tệ nhàu nát dúm dó, lấy hết can đảm hỏi: "Nghe nói ông thu phí bảo kê, vậy ông... có thể bảo vệ tôi không?" Giữa làn khói lượn lờ, người đàn ông cong môi cười nhạo: "Con cái nhà ai đây? To gan nhỉ." Sau này, người đó lại vì mười tệ ấy, bảo vệ tôi suốt mười năm. 8/4/2024
Bến xe by _gnilgnhp_
_gnilgnhp_
  • WpView
    Reads 13,637
  • WpVote
    Votes 296
  • WpPart
    Parts 19
Chương Ngọc là một thầy giáo vô cùng tài năng và kiệt xuất, thế nhưng anh lại bị mù cả hai mắt. Chương Ngọc mang một phong thái thâm trầm và lạnh nhạt. Anh không chấp nhận bất kì sự giúp đỡ nào vì không muốn nhận sự thương hại của ai cả. Nhưng với Liễu Địch, cô giúp đỡ anh xuất phát từ lòng tôn kính và ngưỡng mộ - giống như bảo vệ một "tư tưởng cao quý" không bị "người đời bôi nhọ." Vậy nên dần dần Chương Ngọc đã hoàn toàn tin tưởng và chấp nhận sự giúp đỡ của cô. Vì đã nhận lời sẽ không hỏi và bàn luận bất cứ điều gì liên quan đến Chương Ngọc, nên Liễu Địch chỉ lặng lẽ làm tốt mọi việc và chăm sóc anh vô cùng chu đáo. Việc mà Liễu Địch thích nhất đó là tiễn anh ra bến xe. Năm tháng cứ thế trôi qua, con đường đi đến bến xe dần dần chứa đầy những kỉ niệm nhỏ bé của hai thầy trò qua 4 mùa xuân, hạ, thu, đông. Tất cả đều là những khoảnh khắc đẹp đẽ đáng nhớ... Trải qua nhiều biến cố, từ bài viết "Người thầy của tôi" của Liễu Địch, ngày nghỉ mùa đông Liễu Địch "lỡ" quên mất Chương Ngọc ở trường đến kì thi cuối cấp của Liễu Địch... tình cảm của cô dành cho thầy Chương lớn dần lúc nào không hay. Nhưng chỉ đến khi Liễu Địch rời xa ngôi trường cấp 3, rời xa Chương Ngọc đến với ngôi trường Bắc Đại... vô tình bắt gặp một bến xe buýt cô mới ý thức được tình cảm trong cô dành cho người thầy của mình. Còn về phía Chương Ngọc, anh đã luôn yêu Liễu Địch trong sự đau khổ và kìm nén. Đến cuối cùng, anh đã bất chấp tất cả để bảo vệ cô gái bé nhỏ của mình...
Chờ anh đến cùng gió by UynV118
UynV118
  • WpView
    Reads 5,031
  • WpVote
    Votes 20
  • WpPart
    Parts 64
Ngôn tình, hiện đại, thanh xuân vườn trường, ngọt ngào. Câu chuyện xoay quanh tình yêu từ cái nhìn đầu tiên của Ôn Lê dành cho Hạ Si Lễ, một nam sinh nổi bật chuyển trường đến.
Quả ngọt năm tháng by Orange_Keum
Orange_Keum
  • WpView
    Reads 33,996
  • WpVote
    Votes 274
  • WpPart
    Parts 108
Mình thích nên chỉ reup lại
KHÔNG CÓ NGƯỜI NHƯ ANH by MinhTmTrng5
MinhTmTrng5
  • WpView
    Reads 51,177
  • WpVote
    Votes 718
  • WpPart
    Parts 72
Văn án: Cuối năm 2010, trước khi ra nước ngoài Trần Ngật nhận được tin nhắn từ một dãy số xa lạ - "Yêu thầm thật khổ, tựa như gió mùa hạ, nghe thì có vẻ thích, nhưng mang đến toàn là gió nóng. Vì thế mùa hè đi qua, tôi cũng không thích cậu nữa." "Trần Ngật, chúc cậu lên đường bình an, tiền đồ như gấm." Khi ấy, Trần Ngật 17 tuổi, sinh ra trong gia đình thư hương thế gia, đẹp trai ngang tàn, là nhân vật phong vân của trường Trung học số Tám, ở trường được vô số bạn nữ theo đuổi. Đối với tin nhắn này, anh chưa từng để tâm, chỉ coi như tin rác rồi tiện tay xoá đi. Mãi đến thật lâu về sau, Trần Ngật nhìn thấy tin nhắn này một lần nữa trong điện thoại cũ của vợ chưa cưới của mình. Anh mới nhận ra rằng, tin nhắn rác lúc trước mình tiện tay xoá bỏ ấy, đối với Nguyễn Miên năm 17 tuổi, chính là dấu chấm hết của một thời thanh xuân. "Không có người như anh / Một câu có thể mang đến / Thiên đường hay địa ngục."
TÀNG HẠ - Ngải Ngư by Cherynonono
Cherynonono
  • WpView
    Reads 458,372
  • WpVote
    Votes 12,428
  • WpPart
    Parts 60
"Em vụng trộm giấu đi từng tháng từng ngày, trong mùa hè ngập bóng hình anh." Ngày cầu hôn năm ấy, Lạc Hạ quỳ một bên gối, đầy trịnh trọng và nghiêm túc tỏ bày với Hướng Noãn: "Noãn Noãn, em có bằng lòng để anh trở thành mùa hè của riêng mình em chăng?"
Em là tiểu tiên nữ của anh by Orange_Keum
Orange_Keum
  • WpView
    Reads 36,872
  • WpVote
    Votes 552
  • WpPart
    Parts 79
Truyện này mình thích nên chỉ reup lại
Kẹo Soda Chanh - Tô Thập Ngũ by sayurinao
sayurinao
  • WpView
    Reads 46,787
  • WpVote
    Votes 1,118
  • WpPart
    Parts 63
Tên truyện: Kẹo soda chanh/柠檬汽水糖 Tác giả: Tô Thập Ngũ/苏拾五 Gõ: Hạ Thư Thính Vũ Chỉnh bìa: Tiệm "nướng" bìa Cải Cải, Bìa của Tâm Số chương: 66 chương + 17 ngoại truyện (~385k chữ) Thể loại: original, ngôn tình, hiện đại Tag: #tuổi học trò #nữ yêu thầm #nam theo đuổi #1v1 #HE
Chờ anh đến cùng gió by Orange_Keum
Orange_Keum
  • WpView
    Reads 36,360
  • WpVote
    Votes 190
  • WpPart
    Parts 62
Ngày đó trên đường đến trường, Ôn Lê đã gặp Hạ Si Lễ. Hạ Si Lễ chuyển từ Kinh Bắc đến thị trấn Nam Đàn bé nhỏ này, anh lái một con mô tô siêu ngầu, gương mặt điển trai, dáng người cao ráo, xuất thân từ gia đình gia giáo, hiển nhiên Hạ Si Lễ sẽ trở thành cái tên được nhắc đến nhiều nhất trong miệng các nữ sinh trường Trung học số 1 Nam Đàn. Cho đến khi Ôn Lê bị bắt nạt, cô mặc áo hoodie của Hạ Si Lễ, được anh cẩn thận kéo ra sau lưng che chở, trên mặt anh là dáng vẻ kiêu ngạo, phản nghịch: "Sau này còn ai dám đụng đến cô ấy thì liệu hồn." Từ đó trở đi, Ôn Lê nắm một góc áo của Hạ Si Lễ, đi theo anh như một cái đuôi nhỏ. Không một ai biết được, trái tim thiếu nữ của cô đã rung động vì anh từ 2 năm trước. - Khi lên đại học, vào một đêm mưa, thiếu niên mang cơ thể đầy sẹo, chạy một đường từ bệnh viện đến cầu xin cô. Ôn Lê chỉ nhìn anh một cái, trong mắt cô ánh lên sự kiên quyết. Hốc mắt Hạ Si Lễ đỏ lên: "Bỏ lỡ tôi, đời này em sẽ không gặp được ai yêu em hơn tôi." Vậy mà, Ôn Lê vẫn không quay đầu lại. - Lần nữa gặp lại là lúc Ôn Lê được mời đến để phỏng vấn chủ tịch tập đoàn Thời Lan. Nhiều năm trôi qua, Hạ Si Lễ giờ đây như mây trên trời cao, nét ngây ngô ngày đó cũng không còn nữa nhưng khí thế bức người năm xưa thì lại đậm thêm vài phần. Vài ngày sau, Ôn Lê cùng người đang theo đuổi cô đụng phải Hạ Si Lễ ở một nhà hàng. Ngoại hình người đàn ông đang theo đuổi Ôn Lê lại giống với ai đó 8 phần. Khi họ đi ngang qua nhau, ánh mắt Hạ Si Lễ lướt qua cô như một người