老师
3 قصص
Tuyết rơi đầy Nam Sơn بقلم iwoik1
iwoik1
  • WpView
    مقروء 432,213
  • WpVote
    صوت 7,907
  • WpPart
    فصول 64
TUYẾT RƠI ĐẦY NAM SƠN (Lạc tuyết mãn nam sơn) Tác giả: Minh Khai Dạ Hợp Convert: Bến TTV Chuyển ngữ: Tũn Còi Độ dài: 59 chương + 6 phiên ngoại Thể loại: Hiện đại, thầy trò, tình yêu đô thị, ấm áp, không ngược. HE Nhân vật chính: Tô Nam, Trần Tri Ngộ (Phó giáo sư đại học, hơn nữ chính mười tuổi.) hình chính 1 Văn án: Rượu ấm ngập đèn vàng, tuyết phủ đầy núi nam. Anh dùng sự từng trải và thời gian, bao dung tất cả những dại khờ, nông nổi của cô. (*Rượu ấm - Thanh rượu: là một loại rượu gạo của Nhật, thường được hâm nóng khi uống. Nam Sơn còn gọi là Kỳ Liên Sơn, nghĩa là 'dãy núi phía nam' khi nhìn từ hành lang Hà Tây của Con đường tơ lụa) Editor: 'Lúc nhỏ, đọc Tam Mao, cô ấy nói, mỗi một lần nhớ anh, bầu trời rơi xuống một hạt cát, từ đó hóa thành sa mạc Sahara. ... Còn em. Em nhớ anh, Nam Sơn quanh năm tuyết rơi đầy.' Lần đầu cùng anh gặp gỡ, Anh nói: 'Mùa này, bụi mù tơ liễu, cũng không có gì để xem. Đến vào mùa đông, cảnh tuyết không tệ.' Rồi mùa đông, đưa cô lên Nam Sơn, Anh nói: 'Đợi lãnh giấy chứng nhận rồi, em mau sớm lăn đi cho anh! Ở trước mặt anh chướng mắt!' Trước ngày cô đi, cầm tay cô áp vào ngực mình, thanh âm trầm thấp, Anh nói: 'Đường ở nơi này, em thỏa sức bay. Chẳng qua đợi em thêm một ít thời gian. Chẳng qua dùng tuổi tác trải kiếp phù hoa của anh, vặn kim tháng ngày chậm lại một ít.' ***
[EDIT - HOÀN CHÍNH VĂN] Nụ hôn ngọt ngào بقلم comchientrung
comchientrung
  • WpView
    مقروء 350,091
  • WpVote
    صوت 12,288
  • WpPart
    فصول 74
Không có lịch đăng cụ thể nhưng nếu có thời gian, mình sẽ cố gắng đăng 2 chương/tuần. Truyện: Nụ hôn ngọt ngào Thể loại: Sư đồ luyến, ngọt, sủng Bìa truyện thuộc về: Châu Về Hợp Phố Tình trạng bản gốc: Hoàn Tình trạng edit: Hoàn chính văn, đang edit tiếp 24 chương phiên ngoại 😂
[HOÀN] KHOM LƯNG VÌ ANH - LỤC MANH TINH بقلم CNV_241306
CNV_241306
  • WpView
    مقروء 13,740
  • WpVote
    صوت 233
  • WpPart
    فصول 62
Ánh đèn mờ ảo, không gian chật hẹp, tiếng nhạc ồn ào... Tại quán bar hỗn tạp này, Dịch Tích lại đột nhiên thấy thân ảnh của Từ Nam Nho, bước chân kiên định, bóng dáng lạnh lùng bước tới. Bạn cô còn chưa để ý thấy sự bất thường của cô, còn chọc tay cô, vừa cười vừa nói, "Nữ hoàng quán bar sao lại không nhảy nữa?" Dịch Tích phản ứng chậm rì rì, mặt đưa đám nhìn người đang đi tới, "Chào Từ... thầy Từ." Nhân ngày kỷ niệm thành lập trường 100 năm, Dịch Tích cùng đám bạn học về thăm trường cũ. Một người bạn từng học chung nhìn về phía bục giảng, nơi người đàn ông trẻ tuổi đang đứng phát biểu mà buồn rầu nói "Thầy Từ sao lại đi cưới vợ chứ, làm lãng phí khuôn mặt đẹp như vậy." Nhớ tới cảnh tượng hỗn loạn tối qua trên sô pha, Dịch Tích liền nhếch môi cười, "Loại người có vẻ ngoài đứng đắn như vậy luôn hấp dẫn ong bướm, cậu không biết sao?"