Danh sách đọc của HngPhan1015
2 stories
[ RE-UP] 0852 - Giải Tổng(FULL) by lysajyvo
lysajyvo
  • WpView
    Reads 242,653
  • WpVote
    Votes 6,513
  • WpPart
    Parts 65
Đây là bộ truyện mình yêu thích re-up lại Nguồn từ nhiều web truyện Dịch : Tròn Tũn Tên truyện : 0852 Tác giả : Giải Tổng Thể loại : Ngôn tình, hiện đại, HE Truyện đã HOÀN edit gồm 57 Chương + 2 PN -------------- Nam chính mặt dày, vô sỉ, bá đạo, đi tù 2 LẦN Nữ chính da mặt mỏng, yếu đuối, bánh bèo, bị chính chồng chưa cưới PHẢN BỘI trong đám cưới của mình Văn án Bộ truyện khơi gợi sự thích thú và tò mò ngay từ tên của tác phẩm "0852" - đó chính là số áo tù của Lục Cường. Trong một mùa đông năm nào đó tại nhà giam tỉnh Phúc Kiến, Lục Cường - một đại ca trong tù gặp được Lô Nhân - nhân viên thiết kế trang phục của công ty may mặc Đỗ Hoa mở ra một bước ngoặt trong cuộc đời hai người. Mọi câu chuyện tiếp theo của họ xin mời mọi ng cùng đọc câu chuyện. Trích đoạn Anh thở gấp gáp, đè người cô xuống dưới sofa, thở vào má cô : "Khi nào thì em mới cho anh nằm trên?" Lô Nhân nhíu mày : "Anh có thể nói chuyện đàng hoàng được không?" Lục Cường thay đổi : "Khi nào thì ngủ cùng anh?" "......"
Yêu Không Bến Bờ - Bất Kinh Ngữ by mongshu
mongshu
  • WpView
    Reads 257,308
  • WpVote
    Votes 3,207
  • WpPart
    Parts 77
Nếu như không thể yêu, ở gần hay xa đều là một sự giày vò. Đau khổ của chúng ta, bi thương của chúng ta, tội lỗi của chúng ta. Một mối tình thầm kín dâng trào dù biết hiểm nguy nhưng không thể thoát ra, một khoảng thời gian ảm đạm khiến người khác thơ thẩn bận tâm, một đám thiếu niên, một khuôn viên trường, vài mối tình mờ ám. Em không bận tâm việc gặp gỡ anh bằng cách nào, em chỉ quan tâm có thể gặp được anh trong biển người rộng lớn hay không. Trời đổ mưa, nhìn thấy cậu và một đám nam sinh bước ra từ sân vận động, áo thun trắng, quần bò ống rộng, đôi giày giản dị. Cũng không bật ô, mái tóc ngắn đen nhánh sáng lấp lánh, vài sợi tóc ướt rũ trên trán, nước mưa óng ánh chảy, rơi xuống giữa đôi chân mày, đôi mắt sau màn mưa dày đặc lạnh lẽo như hồ nước trong làn sương mờ, mưa rơi tứ tung. Bên cạnh thi thoảng có nữ sinh đi ngang qua, nhỏ tiếng nói: "Mau nhìn xem, Hứa Khả của học viện chính trị đó", "Ánh mắt thật sầu thương"... Rõ ràng cậu đang nói cười với người bên cạnh được chưa, Khương Doãn Nặc không nhịn được chớp chớp mắt, hi vọng có thể tìm được bóng dáng sầu muộn từ gương mặt đó. Nếu các người biết, cậu ta sống giống như một con ngựa giống, liệu còn có cảm giác như vậy nữa không? Cô từng có ý nghĩ độc ác như vậy.