Danh sách đọc của hatram2602
4 stories
Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi by XueAnh
XueAnh
  • WpView
    Reads 4,015,782
  • WpVote
    Votes 111,476
  • WpPart
    Parts 131
Nhân vật chính: Bạch Niên Vũ - Tiêu Tiểu Diệp Anh là Chủ tịch của một tập đoàn lớn. Cô là một bác sĩ tài hoa. Ai bảo cô và anh có hôn ước từ nhỏ. Anh trong một lần vô tình gặp được cô, được cô cứu mạng thì đã bám dính không rời, còn ép cô phải thực hiện hôn ước với anh. Cô trốn nơi này tới nơi khác nhưng vẫn bị anh bắt được. " Vợ yêu, em có trốn đến chân trời góc bể tôi cũng lôi được em về..." P/S: KHÔNG RE-UP, KHÔNG CHUYỂN VER. THANKSSSSSS !!!
[TRUYỆN TRANH] Lưu Luyến Không Rời by LisaSandes
LisaSandes
  • WpView
    Reads 173,211
  • WpVote
    Votes 3,925
  • WpPart
    Parts 38
Hắn là nam nhân không biết thế nào là yêu thương, cần phải học thế nào là trách nhiệm, thế nào là ôn nhu; nàng là cô gái sợ hãi yêu đương, từ trốn tránh vận mệnh của chính mình đến dũng cảm đối mặt hết thảy... Tình trạng: còn nữa... BẮT ĐẦU UP TỪ NGÀY 17/6/2017 Nguồn: Phượng Vũ Đài
( Truyện tranh) Hào môn tiểu lão bà by LinhNguynPhng924
LinhNguynPhng924
  • WpView
    Reads 132,971
  • WpVote
    Votes 2,450
  • WpPart
    Parts 38
Đọc thì bít😜
Hắc Lệ  - Tổng tài ác ma và cô dâu đến từ địa ngục by Tu_Da_Tear
Tu_Da_Tear
  • WpView
    Reads 7,441
  • WpVote
    Votes 76
  • WpPart
    Parts 5
Giữa những ngã rẽ ngả nghiêng, ngoằn ngoèo nhiều gấp khúc trên đường đời, ta chỉ có thể chọn lựa một lối đi cho riêng mình. Là ta lựa chọn cô đơn tịch mịch, chọn cho mình một con đường không hề hiện diện bóng dáng một người đồng hành, tất cả mọi người đi một hướng, còn ta thì đi theo chiều ngược lại. Ta tự hỏi rằng liệu người như ta có thể được hạnh phúc? ...... "Một cô gái lặng lẽ đặt bó hoa oải hương lên trước bia mộ của người phụ nữ trung niên đã phủ màu rêu xanh cũ kỹ, rồi lại nhìn qua ngôi mộ phía bên cạnh. Trên tấm bia là một cô gái xinh đẹp với nụ cười lung linh tỏa nắng, khóe mắt vẫn còn lưu dấu vết của sự hạnh phúc. Một nụ cười nhạt thoáng trên môi cô rồi nhanh chóng biến mất. - Lâm Vũ Kỳ hưởng dương mười ba tuổi sao. Hư! Thật nực cười. Kể từ giây phút này ta không còn là Lâm Vũ Kỳ nữa mà là Tôn Khả Thiên, Lâm Vũ Kỳ đã chết cách đây 7 năm rồi. Mẹ, mẹ hãy yên nghỉ, con nhất định khiến những kẻ đã gây ra đau đớn cho mẹ phải trả giá, không lâu nữa đâu con hứa đấy. Ánh sáng cuối cùng của một ngày vội vã lọt vào sau đám mây chiều rồi chợt tắt, xung quanh chỉ còn lại bóng tối vô hình khiến cái bóng nhỏ liêu xiêu lọt thỏm vào tĩnh lặng. Cuộc đời ai đó cũng sẽ giống như vậy nếu như trong từ điển của họ hiện hữu hai chữ "chết tâm". Tử Dạ - Người của đêm