Ngược
5 stories
[Đoản Cổ Đại] Lệ Tam Sinh - Bạch Nhược. by bachnhuoc574
bachnhuoc574
  • WpView
    Reads 18,322
  • WpVote
    Votes 433
  • WpPart
    Parts 4
Truyện : Lệ Tam Sinh Tác giả : Bạch Nhược Thể loại : đoản, cổ đại, ngược. Gt : ngược thôi mà, thích thì nhảy hố. Là bộ ngược thứ 3 của ta, nếu đã từng đọc bộ trăng trong nước hoa trong gương thì chắc cũng đủ để biết mức độ ngược như thế nào. ~ ta là mẹ kế đấy ~
[Cổ đại - Ngược] Yêu bất hối by Chanhngot_Tran
Chanhngot_Tran
  • WpView
    Reads 33,321
  • WpVote
    Votes 817
  • WpPart
    Parts 2
Lần đầu nhìn thấy hắn nàng đã tự nói với lòng người nam nhân đó phải là của nàng, nàng dùng cái quyền lực trưởng công chúa của mình chia cách hắn và vị hôn thê, bắt hắn trở thành phò mã của nàng. Đêm động phòng hoa chúc, hắn nằm trên người nàng thì thầm vào tai nàng: "Nàng nhất định sẽ hối hận." Trong cơn đau đớn và hạnh phúc nàng khẽ cười nói: "Thiếp sẽ không hối hận!" Rất nhiều năm sau đó khi nàng nằm trên giường bệnh hấp hối, hắn nhìn nàng hỏi: "Nàng hối hận rồi có phải không?" Dù không còn chút hơi sức nào nàng vẫn cố mỉm cười khẽ nói: "Không hối hận!" Lại thêm rất nhiều năm sau đó, hắn ngồi trước bia mộ nàng, khẽ thì thầm: "Ta hối hận rồi!"
Tam Kiếp (Full) by LouisLinhh
LouisLinhh
  • WpView
    Reads 37,921
  • WpVote
    Votes 1,221
  • WpPart
    Parts 3
Tên : Tam Kiếp Tác giả: Louis Linh Thể loại : Cổ đại, ngược
Bỉ Ngạn Mộng [Đoản Cổ Đại] - Bạch Nhược  by bachnhuoc574
bachnhuoc574
  • WpView
    Reads 14,282
  • WpVote
    Votes 258
  • WpPart
    Parts 2
Tên truyện : bỉ nhạn mộng Tác giả : bạch nhược Nguồn : dđlqđ, wattpad, santruyen. Thể loại : cổ đại, truyện ngắn Giới thiệu : bỉ ngạn đỏ rực như máu, lệ ta tuôn rơi vì chàng, chẳng buồn, chẳng vui, nhưng huyết lệ cứ chảy, giờ còn bên ta tiếng sáo kỉ tri.
Hoa đã tàn! Tuyết cũng tan (Trọn Kiếp Yêu Người). by levuduan
levuduan
  • WpView
    Reads 59,697
  • WpVote
    Votes 2,013
  • WpPart
    Parts 24
Thanh xuân của phận nữ nhi như đóa hoa chóng nở, mau tàn. Chỉ mong trong khoảng thời gian đẹp nhất kia có ai nâng niu, trân trọng. Mãi cho đến khi qua hết xuân, hạ, thu, đông, khi mà tất cả chỉ còn lại tàn tro, ta mới biết thì ra thân phận này không ai muốn yêu thương... Hoa đã tàn! Tuyết cũng tan. Nhưng sao người không đến?