Danh sách đọc của RikaInLove
3 stories
Bố anh là tổng thống Donald Trump. by DoctorMPro
DoctorMPro
  • WpView
    Reads 185,914
  • WpVote
    Votes 14,424
  • WpPart
    Parts 23
[15+] Barron William Trump - con trai của tỷ phú, đương kim tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump là một kẻ độc tài, máu lạnh - một bản sao hoàn hảo của ông bố hắn. Ẩn dưới vỏ bọc một nam thần vạn người mê là một bộ não siêu việt với bao toan tính và âm mưu đáng sợ mà chẳng ai ngờ tới ở cái tầm tuổi niên thiếu mà hắn đang trải qua. Thế nhưng, sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như cô gái đó không xuất hiện... Jennifer Charlotte Blackthorn là một thiếu nữ xinh đẹp, bí ẩn. Cô gái ấy mang trong mình một khí chất tà ác, một lối tư duy tinh vi, thủ đoạn, và một cơn ác mộng kinh hoàng đang từng ngày từng giờ ăn mòn con người cô. Có thể nói, giống như Barron William Trump, Jennifer Blackthorn cũng là một dạng người phản diện, nhưng lại phản diện theo một cách khác... Điều kỳ lạ là khi, hai kẻ bất bại ấy trùng hợp chạm trán, rồi cứ điên cuồng như thế lao vào nhau, tựa như hai thiên thạch sáng chói trên bầu trời đầy mù mịt tăm tối... -- DoctorMPro -- NOTE: Không sao chép hoặc post dưới bất kỳ hình thức nào mà chưa có sự cho phép của tác giả, tức tôi - @DoctorMPro. WARNING: "Bố anh là tổng thống Donald Trump" được viết nhằm mục đích mua vui là chính, tuyệt đối không dành cho thanh niên nghiêm túc. Enjoy! https://www.facebook.com/akina.MPro3101
1 A.M., Highway by callmekngsley
callmekngsley
  • WpView
    Reads 4,799
  • WpVote
    Votes 470
  • WpPart
    Parts 5
Cuộc sống rất ngắn. Những phiền muộn và nỗi đau thì luôn kéo dài. Còn tuổi trẻ là chân thật, tự do, bi thương, và bất tử. 1 A.M., Highway © 2015, Levi Kngsley.
Winged by callmekngsley
callmekngsley
  • WpView
    Reads 6,465
  • WpVote
    Votes 642
  • WpPart
    Parts 4
Winged © 2015, Levi Kngsley. Teresa đã rạch cổ tay mình vô số lần kể từ thời điểm cô tròn mười bốn tuổi. Vào ngày sinh nhật thứ mười sáu đúng hai năm sau đó, cô rạch tay mình một lần cuối cùng. Người ta tìm thấy cô trên sàn phòng tắm đầy máu, nắm trong tay đầu một mũi tên nhuốm đỏ bằng đá đen. Không ai biết cô có được mũi tên bằng cách nào, nhưng lúc đó thì nó không còn quan trọng nữa. Cô đã chết. Teresa không nhớ cô tỉnh lại như thế nào và tại sao mũi tên đó đã không giết chết cô. Chỉ biết cô không biết từ bao giờ đã ngừng rạch tay. Tiếp tục sống. Vô hình giữa một thành phố hàng triệu người. Không để lại ấn tượng với bất kỳ ai. Chỉ có một điểm duy nhất khác biệt. Đôi cánh trên lưng cô. Nhưng chẳng có ai ngoài cô nhìn thấy nó.