Reading
3 stories
ĐÓNG GÓI GẢ CHỒNG. by TiNaPhm5
TiNaPhm5
  • WpView
    Reads 404,827
  • WpVote
    Votes 12,903
  • WpPart
    Parts 61
Thể loại: hiện đại, trọng sinh, HE Editor: Mì (C1-C10) - Yuuki (Từ C11). Beta: Qin Zồ Số chương: 58 chương + 3 ngoại truyện Vu Đông bỗng nhiên nói với anh: "Chi bằng anh lấy tôi đi" "Cô..." Hạ Phong còn tưởng rằng mình đang nghe nhầm. "Anh nhìn đi, chúng ta đang cần một người để kết hôn, đúng lúc lại có mặt ở cửa cục dân chính, lại đem theo sổ hộ khẩu nữa! Quan trọng là chúng ta vừa chia tay người yêu cũ, Duyên phận chính là như vậy đấy" Vu Đông nói với anh. Đến khi rời khỏi cục dân chính, Hạ Phong vẫn chưa kịp thích nghi với cuốn sổ màu đỏ vừa mới được làm xong, anh không hiểu tại sao mình kết hôn rồi? Đây có phải kiểu nhặt được vợ trong truyền thuyết không?
Duyên Tới Là Anh (Full) by harleyquin98
harleyquin98
  • WpView
    Reads 2,529,694
  • WpVote
    Votes 73,104
  • WpPart
    Parts 98
Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước (Cái Bóng Ẻo Lả) Nguồn : Diễn đàn Lê Quý Đôn Thể loại: Trùng sinh, thanh xuân vườn trường, sủng, ngọt ngào, 3S.... Tình trạng : Đã hoàn. Độ dài: 95 chính văn + 3 ngoại truyện. Giới thiệu: Bước qua màn sương mù, tìm kiếm chuyện sai lầm kiếp trước. Mới phát hiện, duyên đến còn có anh.... Thật xin lỗi, kiếp trước đã bỏ qua tình yêu của anh. Cám ơn anh, hai kiếp đều yêu em. Kiếp này, hãy để cho em yêu thương anh thật nhiều... Một cô nàng được sống lại tìm kiếm câu chuyện tình yêu xa xưa. Vứt bỏ nam nhân cặn bã, đá văng tiểu tam, dốc lòng cưng chiều tình yêu của mình. P/s: Sủng văn không ngược có chút "chua" ngập tràn ấm áp.
Mọi người đều nói ta biến thái by TLyn_54
TLyn_54
  • WpView
    Reads 215,712
  • WpVote
    Votes 6,890
  • WpPart
    Parts 46
Tác giả : TRÙNG TIỂU BIỂN VĂN ÁN Ta rất yêu Nghiêm Tử Tụng, yêu đến mức không có cách nào kiềm chế nổi. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Nghiêm Tử Tụng, ta đã thề: ta sẽ trở thành bạn gái của hắn. Ta giúp giặt quần áo, quét dọn vệ sinh. Mỗi ngày ta đều tự cho mình là bạn gái của hắn. Cho dù hắn có chán ghét ta cỡ nào, ta vẫn không thèm để ý. Nhưng hắn lại không thương ta. Hắn chỉ ăn cơm ta làm cho hắn, sau đó mỗi lần nhìn thấy ta đều nói: "Ngươi cút sang một bên cho ta!". Có một ngày, ta đẩy hắn xuống cầu thang rồi nói: "Nghiêm Tử Tụng, ngươi tàn phế đi! Ngươi tàn phế, ta sẽ nuôi ngươi cả đời.". Về sau, ta lại đột nhiên không thương hắn nữa. Hắn làm gì ta cũng thấy phiền. Có một ngày hắn tự mình té xuống cầu thang rồi nói với ta: "Tương Hiểu Mạn, ta tàn phế, ngươi phải nuôi ta cả đời." Hắn còn nói: "Nếu không, ta giặt quần áo, nấu cơm giúp ngươi ?" [ Được rồi, thật ra văn án còn một phần nữa...] Vương Đình Hiên là sư huynh của ta. Hoặc có thể nói là, một pho tượng thần. Mọi người đều nói, nếu trong văn án mà không nhắc gì đến hắn là bất kính. Gì vậy! ta cự tuyệt đề cập đến người này.