Cổ đại,huyền huyễn
5 stories
(FULL) Hoa Thiên Cốt - Fresh Quả Quả by dreamergirl0301
dreamergirl0301
  • WpView
    Reads 8,151
  • WpVote
    Votes 81
  • WpPart
    Parts 35
muốn share truyện này trên Watt cho những ai yêu thích. **nguồn góc từ "truyenfull.vn" ============================= "Ta không có sư phụ, không có bạn bè, không có người yêu, không có con cái, trước kia ta tưởng rằng ta có cả thiên hạ, nhưng hóa ra tất cả đều là giả. Người yêu ta, vì ta mà chết, người ta yêu, một mực muốn ta chết. Người ta tin, phản bội ta, người ta nương tựa, ruồng bỏ ta. Ta không cần gì, cũng chẳng cầu chi, chỉ muốn sống thật đơn giản, nhưng ông trời bức ta, chàng cũng bức ta! Chàng tưởng rằng đến bây giờ ta còn có thể quay đầu lại sao?"
Trầm Hương Tuyết (Hầm thịt kế) -  Thị Kim by Jang_golden243
Jang_golden243
  • WpView
    Reads 490,673
  • WpVote
    Votes 11,385
  • WpPart
    Parts 90
Trên công tâm, dưới công thân. Đây là tấm gương sáng của một cô nương từ "thịt thừa" (1) phấn đấu thành "thịt trong tim". (1) Nguyên văn là một loại thịt ăn không ngon, bỏ không đành, khó cắt, khó nấu, khó nhai, dùng để chỉ người ngang ngược không nói lý lẽ, điếc không sợ súng. Mộ Dung Tuyết vừa gặp đã yêu Gia Luật Ngạn, trao hết tấm chân tình, trải qua trăm ngàn trắc trở cũng không hề dao động, mãi đến khi bị đả kích nản chí mủi lòng... Sau khi hòa ly (2), Gia Luật Ngạn phát hiện hắn đã đánh mất người mình yêu thương nhất, lúc này mới hạ mình níu giữ. (2) Hòa ly: ly hôn trong hòa bình. Nếu đã từng đọc qua các tác phẩm của Thị Kim, hẳn bạn sẽ nhận ra phong cách đặc trưng của tác giả này: Cốt truyện nhẹ nhàng hài hước nhưng không kém phần lãng mạn, đằm thắm. Nói theo kiểu văn chương một chút là "bạn sẽ ngửi được mùi hương" khi đọc tác phẩm này, đó là mùi hương của những món ăn Mộ Dung Tuyết dành cho Gia Luật Ngạn, hay chính là mùi hương từ lời văn của tác giả!
Kiều Thiếp - Đông Thi Nương by MonNoos
MonNoos
  • WpView
    Reads 3,663,992
  • WpVote
    Votes 150,795
  • WpPart
    Parts 96
Xin chào mọi người, lại là Bê đây! Đây là hố thứ 4 Bê đào. Là bộ cổ đại đầu tiên trong căn nhà nhỏ này. Và cũng có thể nói là bộ mà Bê ưng nhất trong nhà cho đến hiện tại. Hy vọng mọi người sẽ tiếp tục ủng hộ :* :* Tên truyện: Kiều Thiếp Tác giả: Đông Thi Nương Convert: Wikidich Chuyển ngữ: B3 (Bạch Bách Bon) Bìa: Jas Thể loại: Cổ đại, Trùng sinh, Cung đình, Huyền huyễn, Nam giả nữ, Sủng Ngọt, HE. Số chương: 87 Chương + 9 Ngoại Truyện Nhân vật chính: Chi Chi, Bùi Tín Phương Văn án: Nàng mệnh khổ từ nhỏ, cảm thấy có thể trở thành tiểu thiếp của Phò Mã, không lo cơm áo, còn có người phục vụ đã là số mệnh tốt nhất của nàng rồi. Nào đâu chỉ vì vị chủ mẫu ít khi ra mặt nói nàng vụng trộm với người khác, đã cho người đánh nàng đến chết. Chết đi Chi Chi trở thành A Phiêu (*) trong ba năm, cả ngày bay tới bay lui, không có chuyện gì làm, cho nên đã phát hiện được một bí mật động trời của vị chủ mẫu xinh đẹp kia. Hoá ra chủ mẫu của nàng là nam nhân, sau này còn lên làm Hoàng Đế! Chi Chi: ??? Sau đó nàng sống lại, quay về thời điểm khi nàng mười lăm tuổi. Khi vẫn chưa bị kiệu mềm khênh vào phủ Công Chúa từ cửa hông. (*) A Phiêu: Hồn ma bay bay lol Truyện được đăng tại bachbon.wordpress.com và wattpad Bạch Bách Bon (MonNoos)!
Đệ nhất mĩ nhân by antrangle
antrangle
  • WpView
    Reads 35,317
  • WpVote
    Votes 358
  • WpPart
    Parts 8
Tận Kiếp Phù Du by Manh_Ba_Thang
Manh_Ba_Thang
  • WpView
    Reads 12,408
  • WpVote
    Votes 273
  • WpPart
    Parts 19
Giới thiệu "Tình? Cái gì mới là Tình ?" Thần tiên thọ sánh ngang trời đất. Chính bởi sống quá lâu, nên lạnh nhạt, nên lắm kẻ còn không thấu nổi một chữ Tình. Trong trăm vạn năm cô tịch ấy, Tình ban đầu là đau, là khổ, là hận, là than. Một kiếm xuyên tâm...không ngờ lại đau đến vậy! Đóa hoa tình đầu tiên chưa kịp nở đã khô quằn, héo úa. Nàng nói: "Nếu có thể, ta ước mình sẽ mơ một giấc mộng thật dài. Uống canh Quên Lãng quên hết ưu sầu, luân hồi kiếp sau.." Nàng nhìn thấy nhân thế phồn vinh, đời người ngắn ngủi, duyên phận bạc bẽo, có kẻ phận mỏng, có kẻ duyên ngắn, có người hạnh phúc cũng có kẻ tình si" Chữ Tình năm ấy Chu Tam hỏi, sau khi gặp Khương Kính, sau khi luân hồi chuyển kiếp nàng cũng chỉ mới thấu ra một chữ "Khổ" Người ta bảo: "Một bước sai, bước bước đều sai"