Danh sách đọc của NhiHoang20
6 cerita
Đại thiếu gia, em lạy cậu! [FULL] oleh LanRa7
LanRa7
  • WpView
    Membaca 12,803,113
  • WpVote
    Vote 474,387
  • WpPart
    Bab 1
Để tôi kể bạn nghe, câu chuyện về đại thiếu gia khó tính và cô bé ngốc hiền lành dễ thương! Phần 1: Chap 1 - Chap 29. Phần 2 [Cảnh báo: 15+]: Từ Chap 30. P/S: Lan Rua's Story ~ Porcupine & Duck Family Tranh bìa: Hilazy
Ám Dục-Full & Ngoại truyện oleh parisstar69
parisstar69
  • WpView
    Membaca 10,395,856
  • WpVote
    Vote 89,764
  • WpPart
    Bab 112
Lúc bắt đầu, giữa hai người không có tình yêu, chỉ có tình dục, anh muốn từ trên người cô đạt được khoái cảm lớn nhất, cho dù dây dưa cũng chỉ là thân thể phù hợp. ... Cô khát vọng một cuộc sống tự do thoái mái, nhưng người đàn ông này, từ đầu đến cuối không hề buông tha cho cô, phải chăng, chỉ có sau khi anh ta chết cô mới được giải thoát hoàn toàn? Nếu đã không thể sống, vậy thì hãy cùng nhau xuống địa ngục đi. Tình yêu, trong lúc vô thức đã nảy mầm từ lâu, nhưng họ lại vô tình không nhận ra, nên chà đạp hết lần này đến lần khác, đến khi nhận ra, muốn quay đầu thì cũng đã không còn kịp nữa rồi...
Hào Môn Kinh Mộng - Ân Tầm oleh tathithuha
tathithuha
  • WpView
    Membaca 100,211
  • WpVote
    Vote 627
  • WpPart
    Bab 4
Kết hôn với chính khách nhưng cô chỉ làm dâu nhà hào môn trong chín mươi ngày. Đêm tân hôn, chồng cô uống rượu say bí tỉ. Một tháng sau, anh bận rộn tranh cử, vui vẻ với những người đẹp vây quanh. Ba tháng sau khi kết hôn, anh đặt cô dưới thân, biến cô thành “nửa người” thuộc về mình. Cô yêu thương, quan tâm từng li từng tí đến anh. Cô chua xót, đau khổ nhưng lại ép bản thân phải ra vẻ hạnh phúc. Rồi ba cô bất ngờ nhảy lầu, biến cố hào môn xảy đến, khiến cô ra đi lặng lẽ với đôi bông ngọc trai đen. Nhiều năm trôi qua, quyển tiểu thuyết “Hào môn kinh mộng”giúp cô trở thành tác giả có sách bán chạy. Vào tiệc chúc mừng dành cho nhà điều chế hương, khi nhìn thấy người đàn ông ngồi trên hàng ghế nhà đầu tư, cô bỗng nhiên hoảng sợ. Người đó vươn tay tháo đôi bông ngọc trai đen xuống, cô muốn lấy lại, nhưng người đó thu tay về, cười, “Muốn lấy? Đêm nay đến phòng làm việc của tôi mà lấy.” Cô ngỡ ngàng từng bước lui về sau. Đôi mắt người đó vẫn sâu thẳm như ngày xưa, “Còn chín ngày nữa mới hết nghĩa vụ làm vợ của cô.”