Shatou 🦈🦁🐱🐶
189 stories
[SHATOU] MƯỜI TÁM NĂM NHÂN GIAN - 人间十八年 by sutuvacamap
sutuvacamap
  • WpView
    Reads 2,965
  • WpVote
    Votes 104
  • WpPart
    Parts 15
Tên truyện: Mười tám năm nhân gian - 人间十八年 Gương vỡ lại lành ➕ cuộc sống sau kết hôn Vui lòng không gán ghép lên người thật Có bạn nhắn mình dịch, mình thực sự không nhớ gì về nội dung bộ này, dịch intro trước. Ai nhớ xin vô confirm xem có đúng không giúp mình nhé.
[SHATOU] ĐÂM ĐẦU - 撞南墙 by sutuvacamap
sutuvacamap
  • WpView
    Reads 7,220
  • WpVote
    Votes 267
  • WpPart
    Parts 24
Tên truyện: 撞南墙 Mình không biết tiếng trung, dịch hoàn toàn dựa vào tiếng anh và sự hỗ trợ của AI Với mục đích lưu trữ và chưa xin phép tác giả. Xin đừng mang đi đâu nhé ~
[SHATOU] ĐÊM TRẮNG - 白夜 by sutuvacamap
sutuvacamap
  • WpView
    Reads 5,944
  • WpVote
    Votes 253
  • WpPart
    Parts 19
Tên truyện: ĐÊM TRẮNG - 白夜 (có bạn bảo truyện này gọi là "Khu rừng đêm trắng", nhưng raw mình tìm được có 2 chữ thôi nên để là "Đêm trắng" nhé) Mình không biết tiếng trung, dịch hoàn toàn dựa vào tiếng anh và sự hỗ trợ của AI với mục đích lưu trữ và chưa xin phép tác giả. Xin đừng mang đi đâu nhé ~
[SHATOU] BẮT ĐẦU HIỂU RỒI-开始懂了 by sutuvacamap
sutuvacamap
  • WpView
    Reads 3,224
  • WpVote
    Votes 149
  • WpPart
    Parts 8
Tác giả: 看不惯我可以去si #Tình cũ không rủ cũng tới #OOC, không gán ghép lên người thật, hoàn toàn là ngẫu hứng viết lách (Ai không tiếp nhận được thì vui lòng rút lui!) Tôn Dĩnh Sa đã biến mất một cách kỳ lạ.
[SHATOU] BĂNG TAN - 融冰 by sutuvacamap
sutuvacamap
  • WpView
    Reads 5,132
  • WpVote
    Votes 226
  • WpPart
    Parts 20
Tên truyện: BĂNG TAN - 融冰 Ai đó nhắn mình dịch, bộ này có 1 nhà đang dịch, nhưng chắc do bận nên bạn tạm drop. Mình bưng về theo nguyện vọng của các bạn thôi nhé. Thanh mai trúc mã, thanh xuân vườn trường, hiểu lầm được gỡ bỏ. Không biết tiếng trung, AI dịch đấy, xin đừng bưng đi đâu nhé ~
《𝐒𝐇𝐀𝐓𝐎𝐔 | 𝐂𝐕𝐄𝐑》• Làm Quân Sư Tình Yêu, Tôi Hốt Luôn Quân Sư Nhà Bên by Yuukii5428
Yuukii5428
  • WpView
    Reads 1,410
  • WpVote
    Votes 107
  • WpPart
    Parts 13
Cver với mục đích phi lợi nhuận chưa có sự đồng ý của tác giả. Cer: Ba Tức Nhất Khẩu. Thể loại: Ngôn tình, đoản, đô thị, hiện đại, 1v1, ngọt, sủng, hài hước. 〈Sinh viên đại học 〉 ❌❌❌LƯU Ý: TẤT CẢ NHÂN VẬT VÀ TÌNH HUỐNG TRONG TRUYỆN ĐỀU LÀ HƯ CẤU XIN ĐỪNG ÁP DỤNG VỚI THỰC TẾ. XIN CẢM ƠN Ạ!!!
RANH GIỚI SINH TỬ  by ZinRuaa15
ZinRuaa15
  • WpView
    Reads 3,054
  • WpVote
    Votes 157
  • WpPart
    Parts 58
Bác sĩ - Bác Sĩ Khoa Ngoại chấn thương của Bệnh viện Trung tâm lưu truyền một câu nói: "Chỉ cần bác sĩ Vương Sở Khâm còn cầm dao mổ, Diêm Vương cũng phải nể mặt nhường lại người." Còn ở khoa Hồi sức cấp cứu (ICU), người ta lại bảo nhau: "Chỉ cần bác sĩ Tôn Dĩnh Sa chưa ký giấy báo tử, thần chết cũng không được phép mang linh hồn bệnh nhân đi." Một người là "lưỡi dao" sắc bén, quyết đoán và lạnh lùng trên bàn mổ. Một người là "tấm khiên" kiên cường, ấm áp và giành giật từng nhịp thở cho bệnh nhân sau rèm trắng ICU. Họ là hai thái cực hoàn toàn khác biệt, thường xuyên cãi nhau nảy lửa trong các buổi hội chẩn liên khoa vì bất đồng phác đồ điều trị. Người trong bệnh viện đều đồn đoán rằng Vương Sở Khâm và Tôn Dĩnh Sa như nước với lửa, vĩnh viễn không thể dung hòa. Cho đến một ngày, một vụ tai nạn liên hoàn trên đường cao tốc khiến cả bệnh viện rơi vào tình trạng báo động đỏ. Bốn mươi tám giờ đồng hồ không ngủ, chiếc áo blouse trắng nhuốm máu, Vương Sở Khâm bước ra từ phòng phẫu thuật, kiệt sức dựa vào tường. Tôn Dĩnh Sa đi ngang qua, lặng lẽ đưa cho anh một hộp sữa dâu và nhẹ nhàng nói: "Ca mổ rất thành công. Phần còn lại, cứ giao cho em." Khoảnh khắc ấy, Vương Sở Khâm nhận ra, anh có thể dùng dao mổ vá lại mọi vết thương trên cơ thể người khác, nhưng chỉ có cô mới là người vá lại những mệt mỏi trong trái tim anh. Sứ mệnh của anh là cứu người. Còn sứ mệnh của em, là bảo vệ anh cùng những người anh cứu.
NGHIỆP HÓA LƯƠNG DUYÊN  by ZinRuaa15
ZinRuaa15
  • WpView
    Reads 3,010
  • WpVote
    Votes 205
  • WpPart
    Parts 45
Năm Dân Quốc thứ 16, Kinh Thành rợp trời pháo đỏ. Vương gia - đệ nhất thế gia uy quyền - cùng lúc rước về hai vị thiếu phu nhân. Ai cũng biết, đại thiếu gia Vương Sở Khâm lạnh lùng, cao ngạo sắp rước cô chiêu Lương Tĩnh Nhi kiêu kì, môn đăng hộ đối về làm vợ. Ai cũng xót xa, Tôn Dĩnh Sa - đích nữ Tôn gia nhưng bị ghẻ lạnh, vốn sắp bị ép gả minh hôn - nay lại may mắn được gả vào Vương gia, dẫu người ta đoán rằng phu quân của nàng chỉ có thể là vị nhị thiếu gia tàn tật, ốm yếu Vương Sở Diệp. Ngày đại hỉ, Lương Tĩnh Nhi mang theo mười dặm hồng trang, kiệu tám người khiêng tiến vào Vương phủ. Tôn Dĩnh Sa hồi môn ít ỏi, lẻ loi đơn bạc, nhưng Vương gia vẫn ban cho nàng một cỗ kiệu hoa long trọng nhất, kèn trống vang trời. Đêm tân hôn, Vương Sở Khâm mang theo hơi men chuếnh choáng bước vào hỉ phòng. Hắn đưa tay vén lên chiếc khăn voan đỏ thẫm, nụ cười nhạt trên môi bỗng chốc cứng đờ. Dưới ánh nến rực rỡ, người con gái ngồi đó không phải là Lương Tĩnh Nhi kiêu sa rực rỡ, mà là Tôn Dĩnh Sa với đôi mắt trong veo, điềm tĩnh tĩnh lặng như nước mùa thu. Hắn phẫn nộ, cho rằng nàng dùng mưu hèn kế bẩn để trèo cao.Nàng nhẫn nhịn, chỉ cầu một chốn bình yên qua ngày đoạn tháng. Vương Sở Khâm từng nghĩ, cuộc hôn nhân này là một sự sắp đặt nực cười nhất thế gian. Nhưng hắn không biết rằng, khoảnh khắc vén chiếc khăn voan ấy, số phận đã an bài cho hắn một người con gái mà sau này, dù đánh đổi cả sinh mạng, hắn cũng phải giữ chặt trong vòng tay.
TỪ TỌA ĐỘ IDOL THÀNH LÃO CÔNG  by ZinRuaa15
ZinRuaa15
  • WpView
    Reads 2,189
  • WpVote
    Votes 128
  • WpPart
    Parts 17
Năm 18 tuổi của Tôn Dĩnh Sa gói gọn trong hai thứ: vô số xấp đề thi đại học cao như núi và bóng lưng rực rỡ của tay vợt số một đội tuyển bóng bàn quốc gia - Vương Sở Khâm. ​Đối với Dĩnh Sa, anh là ánh mặt trời xa xôi ngoài màn hình. Sự kiên cường, những cú đánh bóng uy lực và ánh mắt kiêu hãnh của anh mỗi khi đứng trên bục nhận huy chương chính là nguồn sống giúp cô vượt qua những đêm thức trắng ôn thi kiệt sức. ​Cô cứ nghĩ tình cảm này sẽ mãi là một đường thẳng song song, cho đến học kỳ cuối năm lớp 12, đội tuyển quốc gia bất ngờ đến trường trung học của cô tổ chức hoạt động truyền cảm hứng. ​Trong phòng tập hôm ấy, cô nữ sinh lớp 12 ôm chặt cặp sách, lấy hết độ dũng cảm của năm 18 tuổi đứng trước mặt anh, giọng nói vừa run vừa quả quyết: "Vương... Vương tuyển thủ! Em nhất định sẽ đỗ Đại học Bắc Kinh, nhất định sẽ đến tận sân thi đấu chính thức để cổ vũ cho anh!" ​Chàng trai cao 1m85 cúi đầu nhìn cô gái nhỏ trước mặt, khóe môi nhếch lên nụ cười nuông chiều lười biếng. Anh nhẹ nhàng đặt quả bóng bàn vào lòng bàn tay cô, nhẹ giọng đáp: "Được. Hứa rồi đấy nhé. Đợi em 18 tuổi trưởng thành, mang giấy báo nhập học đến gặp anh." ​Mùa hè năm 18 tuổi ấy có tiếng ve kêu râm ran, có áp lực thi cử ngột ngạt, nhưng rực rỡ hơn cả... là vì cô đã gặp được anh.
THIẾU TÁ! EM MUỐN BÁO CÁO  by ZinRuaa15
ZinRuaa15
  • WpView
    Reads 1,784
  • WpVote
    Votes 79
  • WpPart
    Parts 22
Tôn Dĩnh Sa - tân sinh viên năm nhất, sở hữu diện mạo ngoan ngoãn chuẩn "con nhà người ta" nhưng bên trong lại là một cô nàng cực kỳ cứng đầu. Với Dĩnh Sa, niềm vui lớn nhất trên đời gói gọn trong ba chữ: Ngủ, ăn kem và ngắm trai đẹp. ​Cứ tưởng kỳ huấn luyện quân sự đầu đời sinh viên sẽ là những ngày tháng "địa ngục" nắng cháy da người, cho đến khi cô nhìn thấy người đứng trên bục chỉ huy. ​Thân khoác quân phục chỉnh tề, vóc dáng cao ráo, gương mặt góc cạnh lạnh lùng nhưng lại đẹp đến mức khiến Tôn Dĩnh Sa quên luôn cả cái nắng 40 độ. ​Thiếu tá Vương Sở Khâm - 30 tuổi, vị chỉ huy nghiêm khắc, lạnh lùng khét tiếng của quân khu. ​Trong khi bạn bè đồng lứa khóc thầm vì những bài tập thể lực hà khắc của Thiếu tá Vương, thì Tôn Dĩnh Sa lại lén lút dán chặt mắt vào người anh, lòng thầm lên kế hoạch: "Thời hạn huấn luyện 3 tháng. Mình nhất định phải đưa vị Thiếu tá này về làm của riêng!" ​Thế là chốn quân trường nghiêm trang bắt đầu xuất hiện những tiếng "báo cáo" dở khóc dở cười: ​"Báo cáo Thiếu tá! Em bị say nắng... nhưng là say nắng anh!" (Kết quả: Bị phạt chạy 5 vòng thao trường vì tội đùa giỡn trong giờ luyện tập). ​"Báo cáo Thiếu tá! Em không chép phạt bản kiểm điểm đâu, em chép thư tình cho anh được không?" (Kết quả: Bị bắt chép gấp đôi). ​Ai cũng bảo Thiếu tá Vương là khối băng vĩnh cửu "ngoài cứng trong... cũng cứng", dẫu có là gái đẹp vây quanh cũng chẳng thèm chớp mắt. Nhưng họ đâu biết rằng, sau vẻ mặt nghiêm nghị ấy, vị Thiếu tá 30 tuổi lại luôn âm thầm chuẩn bị kem lạnh c