nqaceaf_01's Reading List
3 stories
[ĐM] Áo Rách Quần Manh Câu Người Ngủ[Hoàn] by _Fei_Fei_
_Fei_Fei_
  • WpView
    Reads 274,482
  • WpVote
    Votes 6,172
  • WpPart
    Parts 19
Editor: Su Ling Thể loại: Nguyên sang nam nam cổ đại cao H chính kịch mỹ nhân thụ x phúc hắc công. Tác phẩm này có nội dung hạn chế độ tuổi, reader dưới 18 tuổi không được đọc. Ở vùng đất xa xôi có một chủng tộc tên là Dâm Hồ tộc vô cùng kì lạ, mỗi một đời sẽ cho ra đời ít nhất một dâm hồ, quyến rũ phong lưu, tuyệt sắc khuynh thành. Mà bên trong thân thể bọn chúng mang theo dâm độc, không thể mặc quần áo, hơn nữa nhất định luôn phải cùng nam nhân da thịt kề nhau, bị nam nhân thao làm mới có thể sống, nếu không sẽ dục hỏa đốt người mà chết. Dung Khanh chính là một tiểu dâm hồ như vậy, từ nhỏ đã bị đưa lên tuyết sơn không người sống cùng sư phụ, chỉ cần không xuống núi là dâm tính của hắn có thể khắc chế. Kết quả vào một ngày không tìm thấy sư phụ, hắn chỉ có thể đi xuống núi tìm ngài,, ta hận ngươi, ngươi phá huỷ sự trong sạch của ta, thân thể lại không thể rời khỏi dương vật, biệt nữu, dâm đãng thụ, cùng một người: ngươi nói cái gì, ta chính là thô bạo, sắc lang công Ngày full truyện: 21/01/2020
Nhất Bái Thiên Địa [đam mỹ-fanfic]  by DiepDiepNgonPhong
DiepDiepNgonPhong
  • WpView
    Reads 2,561
  • WpVote
    Votes 94
  • WpPart
    Parts 4
Đây là một câu chuyện dựa kịch tình ca đam mỹ "Nhất Bái Thiên Địa". Mình không biết là có vừa lòng tất cả các bạn không, nhưng mong mọi người sẽ thích!!!
10 Năm Yêu Anh Nhất by user62499717
user62499717
  • WpView
    Reads 110,988
  • WpVote
    Votes 3,575
  • WpPart
    Parts 83
Vui lòng không mang truyện đi bất cứ nơi đâu mà chưa xin phép Edit: Xoài Beta: Xoài Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, trước ngược thụ sau ngược công, buông thả tra công x ôn hoà quạnh quẽ thụ, BE. Độ dài: 81 chương + 5 phiên ngoại Ai ko thík thì out ra liền nha. Có bị đen tối đầu óc mị ko chịu trách nhiệm nga! Ok let's star!!!! Xưa nay người phải rời đi, đều là người cuối cùng cúi đầu khom lưng dọn dẹp mảnh bát vỡ rơi đầy đất. Còn lúc thực sự muốn đi, chỉ chọn một chiều trời trong nắng ấm, mặc lấy chiếc áo khoác thường mặc nhất, ra cửa, không quay về nữa. Hạ Tri Thư và Tưởng Văn Húc là không khí, là nước, lúc tuỳ hứng phung phí không cảm thấy tiếc nuối, đến một ngày thật sự mất đi mới hối hận thì đã muộn. "Nơi em ở, là chân trời góc biển anh không ngừng nhớ nhung."