không ưng Việt văn cũng phải xiêu lòng
6 stories
sách cũ by ipeanutu
ipeanutu
  • WpView
    Reads 1,084
  • WpVote
    Votes 121
  • WpPart
    Parts 1
là đủ để vay mượn vài cuốn truyện tranh và kết thêm vài đồng chí. /thị xuân/
Một giọt linh hồn by moniquelaurent
moniquelaurent
  • WpView
    Reads 7,283
  • WpVote
    Votes 359
  • WpPart
    Parts 1
"Chiều qua bao nhiêu lần môi cười Cho mình còn nhớ nhau Chiều qua bao nhiêu lần tay mời Nghe buồn ghé môi sầu. Ngày nào mình còn có nhau xin cho dài lâu Ngày nào đời thôi có nhau xin người biết đau. Chiều một mình qua phố âm thầm nhớ nhớ tên em Gió ơi gió ơi bay lên để bụi đường cay lòng mắt Chiều một mình qua phố âm thầm nhớ nhớ tên em Áo xưa chưa quen phong trần đợi mùa thu vàng áo thêm." { Chiều một mình qua phố - Trịnh Công Sơn } •thanks Oona for the amazing cover•
tình ta bẽ bàng by ipeanutu
ipeanutu
  • WpView
    Reads 2,583
  • WpVote
    Votes 268
  • WpPart
    Parts 5
dựa vào cuộc đời của Đại Cathay, một trùm du đãng khét tiếng Sài Gòn thập niên 60. ngoài ra còn có thêm tư liệu từ tác phẩm Điệu ru nước mắt của tác giả Duyên Anh. màn cô - láp độc nhứt có một không hai: như thị - thị xuân.
YoonSeok | Năm nào hoa nở. by laliththelord
laliththelord
  • WpView
    Reads 25,550
  • WpVote
    Votes 2,748
  • WpPart
    Parts 8
_Em diễn tuồng này, lần cuối cũng là trọn đời. Hạ màn là khúc kết cho câu ca, nàng dâu mới phấn hoa võng lọng về bên chồng, áo gấm buông xuôi, tình bỗng chốc đứt đoạn giữa gánh tơ hồng. " Mùa hoa cải nở anh ơi, nở trắng cả góc trời. Anh nỡ lòng sang sông, sang sông anh lấy vợ..."
Đất nhớ by ipeanutu
ipeanutu
  • WpView
    Reads 6,869
  • WpVote
    Votes 909
  • WpPart
    Parts 16
về sài gòn đi /thị xuân/
YoonSeok | Ngoảnh chào người xưa [Oneshot] by laliththelord
laliththelord
  • WpView
    Reads 4,301
  • WpVote
    Votes 428
  • WpPart
    Parts 1
Thăm người ở cõi điêu linh. Mấy năm qua thôi, mà mồ mả hoá rêu phong cả rồi. Hỡi em, đời có ba lần đôi mươi, em đi chưa vẹn quá nửa một lần. Từ tiền phương ngóng tin, từ hậu phương đợi chờ. Bấy lâu, bấy lâu người đâu chờ được nữa? Hôm nay là hoa và hương khói, mai kia trà bánh cùng điếu thuốc tàn, mãi mãi về sau là nỗi niềm thương tiếc. Thư em vài dòng biên vội cho kịp trăng rằm. Gửi em, bảy năm biền biệt, nay anh lại về.