Off
2 stories
HOÀNG HẬU ! ĐẠI NGƯỢC NÀNG by ngomanboi
ngomanboi
  • WpView
    Reads 97,715
  • WpVote
    Votes 3,218
  • WpPart
    Parts 9
■Trích :... Nàng định đi dạo xung quanh , lại vô tình vấp ngã , nàng thấy đầu mình đau dữ dội , phía mũi chảy xuống một chất lỏng đắng chát , nàng muốn đứng dậy nhưng hiện tại nàng không làm được. Nàng lại cười , nàng cũng muốn biết tại sao nàng lại cười , có phải chăng đây vốn dĩ không phải nụ cười hạnh phúc , không phải nụ cười nàng từng mong muốn , hay ... nàng đã khóc cạn nước mắt nên không khóc được. Hắn từng nói sau này sẽ yêu thương bảo vệ nàng ... Hắn từng hứa sẽ cho nàng thứ ấm áp của nhân loại , chính là tình yêu hắn... Hắn từng ôm lấy nàng , thủ thỉ với nàng rằng người hắn yêu sẽ chỉ có nàng Nàng ngu ngốc tin lời hắn , là nàng sai không phải hắn ,là nàng sai. ... ●Tên : Hoàng Hậu ! đại ngược nàng. ●Tác giả : Tình (@ngomanboi ) ●Tình trạng : FULL ●Thể loại : Cổ đại , ngược , SE (xen lẫn yếu tố phi thực tế ) ●Des Bìa : designer_by_ @Burani_Vanardo •Vote cho ta nhé !? 💜 Truyện đầu tay còn nhiều sai sót xin bỏ qua. || Vui lòng không chuyển ver hoặc mang ra ngoài mà không có sự cho phép của ta || #Tình .
[Edit] KHOM LƯNG - Bồng Lai Khách  by HanHan0815
HanHan0815
  • WpView
    Reads 4,448,379
  • WpVote
    Votes 125,422
  • WpPart
    Parts 171
Thể loại: Cổ đại; Trọng sinh; Xuyên không, HE Độ dài: 171 chương Nguồn: thuvienngontinh.com Chuyển ngữ: Tặc Gia, Tiểu Sên, Ying, Trang Tử và một số bạn khác Biên tập: Tặc Gia, Tiểu Sên Công Tôn Dương là mưu sĩ trong phủ của Yên Hầu, lúc đầu y còn khuyên hắn hãy cưới nữ nhi của kẻ thù: " "Ở Đông quận thì ba đời Kiều gia đã đóng quân ở đây, tuy nhiên bây giờ đã suy thoái nhưng côn trùng trăm chân đến chết vẫn giãy thôi, dù gì cũng được cái tiếng thơm. Nay Kiều gia cầu hòa với chúa công, chúa công còn ngại gì mà không xem nữ nhi Kiều gia như ngựa cái, cứ lấy đánh xe cũng được chăng? " [1] Nước Yên: Thời Chu, ngày nay thuộc phía bắc Hà Bắc và phía Nam Liêu Ninh. Sau đó... Tiểu Kiều ngất xỉu, Ngụy Thiệu bấm vào nhân trung của nàng, một lúc lâu nàng mới dần tỉnh lại. "Chịu đựng thêm chút nữa, vi phu sắp xong rồi..." Ngụy Thiệu dịu dàng dụ dỗ ở bên tai. "Rốt cuộc, còn... bao lâu nữa?" Lại qua một lúc lâu, Tiểu Kiều không chịu thêm được nữa, nàng hỏi, giọng nói cũng vỡ tan trong run rẩy dịu dàng, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào nức nở. "Sắp rồi, đợi đến hừng đông vi phu phải dẫn binh đi rồi". Hai mắt của Tiểu Kiều trợn ngược, lần thứ hai bất tỉnh. ... Có một câu nói rằng: Ngụy Thiệu: "Trẫm là một cầm thú, biết không? Tiểu Kiều: "Hừ, súc sinh mới đúng!" ... Đây là câu chuyện không tưởng mô phỏng lại bối cảnh những năm cuối thời kỳ Đông Hán. Ngoài ra Tiểu Kiều này không phải là Tiểu Kiều trong Tam Quốc, chẳng qua tôi chỉ thấy dễ nghe nên mượn nó mà thôi.