Danh sách đọc của oanh345
2 stories
[Xuyên Nhanh - Hoàn Edit] Cướp Lấy Bàn Tay Vàng Của Vai Chính - Lục Bì. by Bachdiepgiatrang
Bachdiepgiatrang
  • WpView
    Reads 1,100,030
  • WpVote
    Votes 100,084
  • WpPart
    Parts 152
Tên gốc: Xuyên Nhanh Chi Đoạt Lấy Bàn Tay Vàng Tác giả: Lục Bì. Convert: WikiDich Edit: Bạch Điệp Gia Trang Số chương: 148 Chương - Hoàn Tình trạng edit: Hoàn __________________ Vai chính là gì? Sau khi xuyên không thì hô mưa gọi gió! Sau khi trọng sinh lại đại sát tứ phương! Mang theo hệ thống chơi đùa với cuộc đời! Nắm lấy không gian ngạo thị quần hùng! Tham gia vào nhóm lì xì để bước đến đỉnh cao! . . . Cuộc đời không có vướng mắc gì sao có thể gọi là vai chính? Nhưng mà -- Sau lưng một vai chính thành công luôn có bóng dáng của vật hi sinh. Bọn họ không cam lòng chỉ là một cục đá kê chân - bọn họ muốn trở thành vai chính của chính đời mình! Có thể không loá mắt nhưng phải sống một cuộc đời độc nhất vô nhị. Công việc của Văn Khanh chính là giúp những vật hi sinh này hoàn thành tâm nguyện, tiêu trừ chấp niệm để bọn họ có thể đầu thai thuận lợi. Còn phần thưởng sau khi hoàn thành nhiệm vụ ấy hả - nàng có thể cướp lấy bàn tay vàng của vai chính!
Nguyệt Lại Vân Sơ - Na Chích Hồ Ly by cachubi
cachubi
  • WpView
    Reads 110,347
  • WpVote
    Votes 2,966
  • WpPart
    Parts 35
Nguyệt Lại Vân Sơ Tác giả : Con hồ ly kia (Na Chích Hồ Ly) Thể loại: Huyền huyễn, sư đồ luyến, lãng mạn... Độ dài: 35 chương Một tác phẩm .... Của tác giả Na chích hồ ly..... Huyền huyễn~ Sư đồ luyến...... Ngọt ngào....... Lãng mạn......... Câu chuyện về một nam chủ trầm ổn kiên định, vô cùng toàn năng, bất hạnh bái nhập làm môn hạ của nữ chủ có thể ngồi thì tuyệt đối không đứng, có thể nằm thì tuyệt đối không ngồi, có thể ngủ tuyệt đối không nằm :))) sau đó triển khai một đoạn tình cảm cẩu huyết ♥Đoạn trích nho nhỏ♥ Lâm Xuyên nghe vậy, vẻ mặt mờ mịt mà quay đầu nhìn người vừa nói, "Đại hội đấu kiếm?" Phản ứng của hắn khiến cho mọi người cũng mờ mịt theo. "Ơ? Chẳng nhẽ không phải sư huynh nghĩ đến đại hội đấu kiếm sao?" Lâm Xuyên cười, lắc đầu nói: "Không phải. Đệ mà không nói, thì có khi ta đã quên mất là còn có cái đại hội đấu kiếm đó." "Vậy sư huynh là..." Lâm Xuyên than nhẹ một tiếng, sắc mặt bỗng trở nên nặng nề, hắn nhìn lên ánh trăng trên bầu trời, giọng điệu vừa bất đắc dĩ vừa buồn phiền nói: "...Chỉ sợ ta mà không quay về, người sẽ chết đói trên giường mất." Lúc này, hắn cầm cái chổi đi vào, dùng cái giọng hết sức nghiêm khắc nói với cô: "Rời giường." Vẻ mặt cô ai oán, thành thực đáp lời: "Không động đậy được..." Hắn nhíu mày, vừa quét rác vừa nói: "Cho người một phút." Cô càng thêm ai oán, thở dài thườn thượt. Một phút là bao lâu nhỉ? Cô cứ nghĩ như vậy, cho đến khi con nhện bị gió thổi lúc nãy bò trở về, nhẹ nh