Để dành đọc
128 stories
Ngày Trời Vẫn Còn Xanh. Chỉ Là, Em Chẳng Còn Anh. by PNNU123
PNNU123
  • WpView
    Reads 1,231
  • WpVote
    Votes 61
  • WpPart
    Parts 4
"Hôm nay bầu trời trong xanh lắm, xanh như ngày em vẫn còn anh vậy! Trời vẫn vậy, đất vẫn vậy, mọi thứ vẫn vậy, thế giới vẫn đang trôi đều theo từng ngày. Vậy mà sao anh không còn ở đây nữa? Mọi thứ vẫn chẳng hề đổi thay, mà sao em mất người? " Hãy đọc khi cậu buồn, vì cậu sẽ được thấu hiểu!
Lặng... by Lilybaee
Lilybaee
  • WpView
    Reads 1,276
  • WpVote
    Votes 70
  • WpPart
    Parts 13
''Lặng, là tĩnh lặng. Chỉ có tĩnh lặng mới khiến đầu óc của chúng ta yên ổn được phần nào mà thôi !'' Đây chỉ là một vài đoản mà tôi viết vu vơ trong những lúc rảnh thôi nên sẽ không có chủ đề nhất định. Cảm ơn đã đọc.
Người Con Gái Anh Thương by _xuanluann
_xuanluann
  • WpView
    Reads 425
  • WpVote
    Votes 87
  • WpPart
    Parts 11
Nếu đã là cô ấy vậy thì bao nhiêu cố gắng cũng đáng có phải không?
Thanh xuân của tôi là... by TrangVictory5
TrangVictory5
  • WpView
    Reads 5,678
  • WpVote
    Votes 475
  • WpPart
    Parts 56
"Đôi khi mình buồn một chuyện gì, mình không thích kể cho ai khác là mình buồn về việc đó. Mình thích giữ nó như một bí mật. Hay đôi khi mình buồn nhưng mình không thật sự biết là mình buồn. Vì vậy mình nói là mình không buồn. Nhưng thật ra là mình rất buồn." {Bí ẩn về con chó lúc nửa đêm - Mark Haddon}
Thanh Xuân Liệu Có Đáng?  by jacob297
jacob297
  • WpView
    Reads 207
  • WpVote
    Votes 24
  • WpPart
    Parts 3
Đôi lời tản mạn từ một người xa lạ
[ Tản Văn ] Mơ tuổi nhỏ  by sangatsunoyume
sangatsunoyume
  • WpView
    Reads 190
  • WpVote
    Votes 26
  • WpPart
    Parts 13
☁️ Là những mẩu chuyện nhỏ, vặt vãnh, mang dấu ấn cá nhân về tuổi thơ của mình. Mình viết cho mình, mong mình ngày sau từ những dòng này mà giữ được những dấu yêu trong trẻo những ngày cũ đó. Nhất định nhé.
Yêu Một Người Là Điều Giản Đơn? by Bediem153
Bediem153
  • WpView
    Reads 2,360
  • WpVote
    Votes 24
  • WpPart
    Parts 5
Tên Truyện: Yêu Một Người Là Điều Giản Đơn? Tác Giả: Mộc Diệp Tử Thể Loại: Tăn văn - thơ Có bao nhiêu người đã yêu và đã xa? Có bao nhiêu người đã xa rồi trở lại? Ta bâng khuâng đi tìm khát vọng một thời trẻ dại Để giật mình những điều mãi mãi chỉ là một giấc mơ... Trong lòng mỗi người đều có một cái cây được nuôi dưỡng bằng niềm tin và nổi cô đơn của tuổi trẻ. Khoảnh khắc chiếc cây được trồng xuống, chúng ta đã từng dốc hết tấm chân tình, đem hết những khát khao thầm kín để gửi gắm vào nó. Chúng ta đã từng thật thà hết thảy, yêu thương hết thảy, như cái cây vươn mình về phía ánh sáng, không màng nhân thế có biết bao nhiêu hoan lạc đắm chìm. Cái cây không ngừng vươn cao, vươn xa, xuân hạ thu đông, lá vàng rụng xuống, lá non nẩy mầm, cứ tưởng lòng người êm ả, hóa ra vẫn biến chuyển khôn lường. Cuộc đời là thế, có những nỗi đau, như chiếc lá úa tàn rụng xuống, khoảnh khắc chiếc lá lìa cành, vạn vật không vì thế mà ngừng sinh, hoan hỉ; nỗi đau của chúng ta chỉ có thể giữ lại trong lòng. Ngoài kia, đời vẫn vui niềm vui chung. Và nỗi đau vẫn là số phận dành riêng cho mỗi người. Dành cho những nỗi-đau-chẳng-thể-nào-qua trong-đời!
Cảm xúc - Ghi chép và trải lòng by sualuu200903
sualuu200903
  • WpView
    Reads 37
  • WpVote
    Votes 5
  • WpPart
    Parts 1
Chỉ là những dòng ghi vội lúc bâng quơ Chỉ là tiếc thương người cũ đã đi rồi Đêm lạnh lẽo Hải Phòng mờ hơi sương. (Ba xạo, hôm nay có hửng nắng rồi) Bắt đầu viết ngày: 13/2/2018 - 14/2/2018.
Thanh Xuân Trọn Vẹn. by PNNU123
PNNU123
  • WpView
    Reads 468
  • WpVote
    Votes 40
  • WpPart
    Parts 3
Một tuổi thanh xuân. Có nắng. Có mưa. Có đủ đầy kí ức. Một tuổi thanh xuân. Chút buồn. Chút vui. Chút xíu lưu luyến. Đó là tất cả những gì bản thân có được qua bao năm tháng dài đằng đẵng... Và rồi, khi thanh xuân qua đi, dư vị còn sót lại chính là nuối tiếc. Mình nuối tiếc cho chuyện tình đã trở thành xưa cũ. Mình nuối tiếc cho chàng trai bên mình ngày đó. Nuối tiếc cho cả những năm tháng đẹp nhất đời người!
[Tuyển tập] Có những ngày bình minh đến muộn by Anie_LNTM
Anie_LNTM
  • WpView
    Reads 98
  • WpVote
    Votes 24
  • WpPart
    Parts 1
Bình mình là khoảnh khắc đầu tiên của một ngày dài, khi mặt trời trở về sau một chuyến du hành vòng quanh trái đất. Bao giờ cũng vậy, nó mang theo thứ ánh sáng yếu ớt, nhưng lại trở đầy những hi vọng... Bình mình có thể đến muộn, nhưng chưa giờ là không tới. Bởi vì nó là vĩnh hằng... Có những thứ có thể là muộn màng, nhưng còn hơn là không có. Không phải ai cũng có thể giác ngộ và nhận ra giá trị đích thực của bản thân sớm. Nhưng xưa nay người ta vẫn hay nói, thà muộn còn hơn là không có. Trong vòng tuần hoàn vĩnh cửu của vạn vật trời đất, bản thân con người cũng bị xoáy vào nó. Thay vì cố gắng thoát khỏi sự sắp đặt sẵn có của tạo hóa, hãy học cách giao hòa cùng với nó, giống như cách bạn đón nhận những ánh hồng ban mai của bình minh... Thay vì cố gắng than trách bình minh sao còn chưa tới, hãy mỉm cười đón nhận điều đó, vì trong khoảnh khắc được đắm mình trong vẻ đẹp tuyệt ảo của thời tươi, bạn sẽ thấy những sự chờ đợi của mình không bao giờ là lãng phí... #LN_TrucMai99 #Anie