Chưa đọc
157 stories
kookmin || hoa trên mái vắng by _cigsretez
_cigsretez
  • WpView
    Reads 28,393
  • WpVote
    Votes 2,642
  • WpPart
    Parts 51
thành phố nhạt màu đến một ngày em sang.
KookMin • Barcelona de Amor by _cminjk
_cminjk
  • WpView
    Reads 337,293
  • WpVote
    Votes 18,432
  • WpPart
    Parts 39
"Có lúc em ghét anh lắm. Hửm? Hôm ấy em đứng giữa sân, trọng tài thổi còi cả hơn hai phút mà không thấy anh đâu. Em nhìn một lượt các băng ghế cũng không thấy Park Jimin tóc hồng cầm chai nước. Nên ghét lắm."
[HOÀN] Cô Gái Bên Tôi 10 Năm Kết Hôn Rồi! by zenly1412
zenly1412
  • WpView
    Reads 6,567
  • WpVote
    Votes 248
  • WpPart
    Parts 14
[ZHIHU - TRUYỆN] CÔ GÁI BÊN TÔI 10 NĂM KẾT HÔN RỒI! Tác giả: Lý Hải Ba Người dịch: Thy Nga (Hoa Ngữ Nhất Tâm) Bìa: Tinh Quỷ Zenly Nguồn: http://www.ttdu8.com/xiaoshuo/26538.html _________ Chiều hôm qua, Lăng Nhất Nghiêu gửi cho tôi một tấm hình, là hình mặc váy cưới, cô ấy hỏi tôi đẹp hay không, tôi nói cũng tạm. Cô ấy nói: "Ngày 5 sẽ tổ chức hôn lễ, giống y như trước đây chúng ta từng tưởng tượng, có cổng hoa, có thảm đỏ, có sare trắng vest đen, chỉ là không có cậu." Tôi nói: "Có cần mình đến dự không?" Rất lâu sau đó cô ấy mới nói: "Không cần đâu." Chiếc vòng kim cô này, cả đời tôi cũng không thể tháo xuống được. _________ GIỚI THIỆU: Tên nguyên bản là "与我长跑10年的女朋友就要嫁人了" được một người kể trên Douban từ tháng 1 năm 2013. Câu chuyện tình yêu cảm động khắc cốt ghi tâm và thực tế đến đau lòng này nhận được rất nhiều sự quan tâm của độc giả và thính giả Trung Quốc. Theo một số nguồn tin, trừ tên hai nhân vật chính, tất cả nhân vật và địa điểm trong truyện đều có thật. Về việc câu chuyện này có thật hay không, phóng viên và người hâm mộ đã nhiều lần liên hệ tác giả để hỏi về tính chân thực và cái kết thực sự của câu chuyện, nhưng không nhận được câu trả lời. _________ !! TRUYỆN ĐĂNG TẢI TRÊN WATTPAD ZENLY1412 ĐÃ ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA DỊCH GIẢ. VUI LÒNG KHÔNG ĐEM TRUYỆN ĐI BẤT CỨ ĐÂU KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP !!
[Full] Anh đến trong cơn mưa hoa mùa hạ by chiichii_15
chiichii_15
  • WpView
    Reads 55,373
  • WpVote
    Votes 976
  • WpPart
    Parts 53
Tác giả: Thái Hậu Quy Lai Thể loại: Hiện đại, nữ truy, ấm áp, ngược nam, SE. Độ dài: 53 chương Dịch: chiichii_15 "Tên anh có nghĩa là lạnh lẽo* nhưng bàn tay của anh lại ấm áp vô cùng." *Tên nam chính là Tiêu Hàn, chữ Hàn(寒) trong tiếng Trung có nghĩa là lạnh lẽo. Văn án: Hà Nhiễm năm 18 tuổi, đêm nào cũng mơ thấy người đàn ông có chút nghèo túng ấy. Anh nhẹ nhàng thì thầm bên tai cô những lời mê hoặc đầy quyến rũ. Giọng nói làm cô điên cuồng đó cuối cùng cũng khiến cô bất chấp tất cả, đi đến nơi xa xôi ấy chỉ để tìm anh.
SAU KHI TÔI CHẾT, ANH ẤY KHÔNG CƯỚI THÊM AI NỮA by Punn_bp
Punn_bp
  • WpView
    Reads 14,148
  • WpVote
    Votes 591
  • WpPart
    Parts 16
Khi còn sống, tôi làm nũng với Nguyễn Chính Ý: "Chồng ơi, anh yêu em nhường nào?" Anh ấy vừa giải toán cao cấp vừa trả lời: "Nếu em đi trước, anh sẽ không cưới thêm người nào nữa." Tôi không tin, miệng đàn ông chỉ biết nói lời lừa gạt. Vài năm sau, anh cầu hôn tôi, "Tô Uyển Uyển, đời này ngoại trừ em ra, anh sẽ không cưới người khác." Tôi không tin, đàn ông ấy à, si tình được vài năm là lại rước thêm chị em cho người vợ quá cố. Hôm trước mới thề non hẹn biển, rồi có khi hôm sau lại đi tìm vợ trẻ đẹp về nhà! Cuộc đời dài như thế, ai đoán được tương lai thế nào? Sau khi tôi chết, người đàn ông này cũng chỉ mới ba mươi tuổi. Linh hồn tôi vẫn cố chấp muốn ở cạnh anh ấy, để biết anh sẽ cưới người phụ nữ thế nào. Có đẹp bằng tôi không? Có yêu anh ấy như tôi không? Và anh ấy có yêu cô ta không? Chỉ tội cho tôi - trôi dạt trần thế hơn mười năm, chần chừ mãi không chịu nhập mồ - cũng chỉ vì muốn nhìn thấy vợ mới của anh ấy. Kết quả là, tên đáng ghét này lại không chịu cho tôi cơ hội đó. Sau khi tôi chết, anh ấy thật sự không tái hôn. Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tô Uyển Uyển, Nguyễn Chính Ý. Vai phụ: vô số người qua đường. Một câu tóm tắt: Tôi yêu phải một tên ngốc.
BỎ LỠ NHỮNG NĂM THÁNG TƯƠI ĐẸP NHẤT CỦA EM by QuyPham96
QuyPham96
  • WpView
    Reads 64,889
  • WpVote
    Votes 1,220
  • WpPart
    Parts 111
Chu Tô từng nghe qua một câu nói, chấp tử chi thủ (nắm tay nhau đến chết) lúc bắt đầu là một lời cam kết, về sau sẽ biến thành một loại trách nhiệm, cuối cùng cũng chỉ là một thói quen. Cô bỗng nhiên hi vọng mình còn đủ thời gian để tạo ra được loại "thói quen" này, mặc dù sự thật là cô đã không còn đủ thời gian nữa. Chung Ly nói: "Tôi vẫn luôn cảm thấy con người của tôi trời sinh đã không hòa hợp được với không khí của phòng bếp, dù chỉ là hâm nóng thức ăn nhưng sau đó thế nào cũng không thể ăn được nữa. Nhưng mọi người xem, hiện tại cháo của tôi nấu vừa mềm vừa thơm, làm được những món ăn đến Chu Tô cũng khen ngon như những món ăn dùng trong yến tiệc. Cho nên chỉ cần là những thứ mình thật sự muốn, đều có thể làm được." Có một việc Phương Đại Đồng chưa từng nói qua với bất kì ai, buổi sáng hôm đó khi anh ta đã dạo qua một vòng Âm phủ, sau khi tỉnh lại thấy hình ảnh Chu Tô nằm nghiêng trên sô pha, trái tim bỗng run lên, giống như có dòng điện chạy qua, đó là cảm giác tê dại của sự rung động ấm áp. Ánh mặt trời sáng sớm chiếu lên khuôn mặt của cô ấy, mỗi một tấc da thịt cùng lỗ chân lông đều nhuộm một màu vàng nhạt khiến Chu Tô giống như một thiên thần, chỉ là khi đó anh ta không biết mình ở một khắc kia lại thật sự đắm chìm. Tần Nhiễm Phong chạy thật nhanh trên con đường, vừa chạy vừa khóc, rốt cuộc cô đã hiểu rõ Chu Tô sẽ luôn là người thắng cuộc, không phải do bản thân mình chạy quá chậm mà là do người có thể đứng ở vạch xuất phát của Chung Ly từ trước đến giờ chỉ có thể là
Ai Gửi Cánh Thư Vào Trong Mây - Ảnh Chiếu by phthuyy13
phthuyy13
  • WpView
    Reads 8,557
  • WpVote
    Votes 198
  • WpPart
    Parts 41
Độ dài: 41 chương Thời thơ ấu của Trác Ưu luôn phảng phất bóng dáng của Lục Tây Dương, là cậu bé thường xuyên bắt nạt cô ở trường mẫu giáo, cũng là cậu bé đem lại cho cô nhiều niềm vui nhất. Những trò nghịch ngợm ấy khiến cả hai trở nên thân thiết với nhau hơn. Từ lúc Tây Dương rời trường mẫu giáo trước để đi học, Trác Ưu không gặp lại anh nữa và cũng quên bẵng đi cậu bạn nhỏ này. Lớn lên, họ tình cờ gặp lại nhau, nhưng lúc này Lục Tây Dương đã là bạn trai của Sử Vân, cô bạn thân nhất của Trác Ưu. Vì vậy, dù trong lòng Lục Tây Dương vẫn đeo bám thứ tình cảm thuần khiết từ thuở nhỏ với Trác Ưu, và dù Trác Ưu cũng rất thích anh nhưng họ đành phải chôn chặt thứ tình cảm ấy ở tận đáy tim, bằng lòng với tình bạn của mình và cùng nhau trải qua những năm tháng tươi đẹp của quãng đời học sinh ấy. Đến khi Lục Tây Dương và Sử Vân chia tay, anh cũng không dám tiến đến với Trác Ưu vì sợ mang đến cho cô những điều tiếng không đáng có, mối quan hệ của họ vẫn cứ lửng lơ như vậy. Sự xuất hiện của Thương Thang, chàng trai yêu thích Trác Ưu càng đào sâu thêm cái hố ngăn cách giữa họ. Rồi Tây Dương quyết định sang Anh du học, ôm chặt mối tình câm của mình mà không dám thổ lộ. Anh chỉ biết gửi gắm những tâm sự của mình vào trong những lá thư viết cho Trác Ưu, nhưng những lá thư ấy lại không bao giờ được gửi đi. Cho đến năm Trác Ưu mười tám tuổi, Lục Tây Dương quyết định trở về để thổ lộ tình cảm với cô...
[NT/HOÀN] Lá Thư Từ Ánh Trăng - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã by linngoc07
linngoc07
  • WpView
    Reads 926
  • WpVote
    Votes 121
  • WpPart
    Parts 23
Dịch: Mint Beta: BachPhiUyen Văn Án: Thời gian đã bắt đi người yêu của tôi, tới khi gặp lại, liệu người có còn ôm tôi chăng?
Hẹn Đẹp Như Mơ (FULL) - Phỉ Ngã Tư Tồn by tamdi_67
tamdi_67
  • WpView
    Reads 17,385
  • WpVote
    Votes 240
  • WpPart
    Parts 28
Một câu chuyện dịu dàng và đầy xúc cảm. Truyện đan xen giữa quá khứ và hiện tại. Gặp gỡ rồi chia ly, dường như là quy luật tất nhiên của cuộc sống này. Có lẽ, có một số người đã định sẵn là sẽ bỏ lỡ. Vậy thì cuối cùng là chưa từng có được hay có được rồi mất đi thì sẽ đau lòng hơn? Tình yêu đẹp của tuổi thanh xuân mơn mởn, những thời khắc ấm áp, tuyệt đẹp của mối tình Mạnh Hòa Bình và Vưu Giai Kỳ mãi mãi sẽ chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ đẹp đến mức không chân thực. Mối tình ấy khép lại, rồi Nguyễn Chính Đông bước vào cuộc đời của Giai Kỳ một cách lạ lùng. Giằng xé giữa quá khứ và thực tại, giữa tình yêu và sự cao thượng, giữa hận thù và tin yêu, Giai Kỳ đã chọn lựa điều gì để có thể đem lại hạnh phúc cho mình và những người mình yêu? Có nhiều khi, chúng ta cứ ngỡ rằng cái mình từ bỏ chỉ là tình cảm trong một thời điểm, nhưng đến phút cuối mới biết rằng, hóa ra nó là cả cuộc đời. "Tình mềm tựa nước, Hẹn đẹp như mơ"... Một áng văn dịu dàng vô tận của Phỉ Ngã Tư Tồn mà bạn không thể bỏ qua.
Hồ Điệp Và Kình Ngư - Tuế Kiến by Duahaukhongchua
Duahaukhongchua
  • WpView
    Reads 57,513
  • WpVote
    Votes 1,683
  • WpPart
    Parts 21
"Một con bướm có tuổi thọ khoảng ba ngày cho đến một tháng... Mà đa phần, tuổi thọ của bướm chỉ tầm một tuần, tức bảy ngày" "Sinh mệnh của tôi cũng mong manh như Tôi cũng không khác gì loài bướm. Người bình thường mấy chục năm, với tôi chỉ còn tính bằng tháng, có thể còn ngắn hơn nữa!" *** Kinh Du lần đầu gặp Hồ Điệp, anh ấy cứ nghĩ cô là thiếu nữ chán đời, định tự tử. Kinh Du gặp Hồ Điệp lần thứ hai, anh thản nhiên nói: "Nếu hôm nay cô lại nhảy xuống, tôi sẽ không cứu cô nữa." Sau đó, cô nói với anh: "Kinh Du, anh không cần cảm thấy có lỗi với em." Thật lâu về sau, Kinh Du trở về sân thi đấu, nhận được vinh quang thuộc về mình. Dưới ánh đèn flash, anh chợt nhớ đến giọng nói của người con gái, và nói một lời thiếu suy nghĩ trước mặt hàng nghìn người.