Tình yêu của tớ
10 stories
[EDIT/FULL] Cồn Cát Trăng Non - Cảnh Phong by dinonuguaegi02
dinonuguaegi02
  • WpView
    Reads 3,193
  • WpVote
    Votes 181
  • WpPart
    Parts 61
Tên gốc: 沙山早月 Tác giả: Cảnh Phong (境风) Edit: Aan Số chương: 53 chương + 6 ngoại truyện Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, cường cường, ngọt ngào, nhẹ nhàng, du lịch Nguồn raw: Tấn Giang Ca sĩ hát quán bar bỏ đi phượt (Thụ) x Bác sĩ đã nghỉ việc kiêm nhiếp ảnh gia (Công) BẢN EDIT ĐƯỢC LÀM PHI LỢI NHUẬN VÀ CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG CHUYỂN VER/TẠO AUDIO/REUP TẠI BẤT KỲ CHỖ NÀO KHÁC NGOÀI WATTPAD VÀ WORDPRESS CỦA MÌNH.
[2][Đam] Tiễn Thần by littlelittlezzz
littlelittlezzz
  • WpView
    Reads 58,519
  • WpVote
    Votes 6,558
  • WpPart
    Parts 95
[Tiễn thần- Niên Chung] #thầy trò nối gót cả đời, ai rời hàng trước người đấy làm chó# #giả bộ có gì đâu, lâu nhâu thì mới lộ# Bạt mạng cầu sinh công x điên cuồng tự sát thụ Tags: đam mỹ, 1x1, cường cường, HE, linh dị thần quái, duyên trời tác hợp, kỳ đàm Nhân vật chính: Thời Kính Chi x Doãn Từ| Diêm Thanh, Tô Tứ, Thẩm Chu Mời thần đơn giản tiễn thần gian nan. Kể chuyện: An Thang truyện mạng cá nhân: 8/10 Số hiệu [.] trên tiêu đề để chỉ độ cũ của bản edit, số càng thấp là càng cũ. Số hiệu sẽ thay đổi khi được beta.
Hữu Sở Tư (Tiếu Ngạo Giang Hồ) by nhunham
nhunham
  • WpView
    Reads 73
  • WpVote
    Votes 5
  • WpPart
    Parts 1
HỮU SỞ TƯ Fanfic Tiếu Ngạo Giang Hồ. Rating: T -- Doanh Doanh biết rằng nàng không muốn gã lông bông cứ vậy mà lìa đời. "Ngươi đàn rất có tình có ý." "Tiền bối khen quá lời. Thật ra... vãn bối không biết khi nào mới đàn được Tiếu Ngạo Giang Hồ?" Doanh Doanh ngạc nhiên, "Ngươi muốn tấu khúc đó sao?" Gã lãng tử gãi tai, lắc đầu chữa thẹn, "Vãn bối lại mạo muội rồi. Khúc ấy tinh thâm như vậy, Trúc Ông còn chưa tấu được, mà vãn bối không chắc mình còn sống được bao lâu." Doanh Doanh nhìn nhạc phổ đang trải trên án kỷ. Một cầm, một tiêu, nâng đỡ, tiếp nối, bên này mỉa mai bi kịch giang hồ phân tranh, bên kia đã cười vang gạt bỏ mọi khúc mắc. Chỉ đọc qua cung điệu đã mường tượng cầm tiêu hoà hợp, tiếng vọng tự do khoáng đạt khắp núi sông. "Ngươi tấu được thì hay lắm." Có tiếng lá rì rào che đi tiếng thở dài thật khẽ. "Hôm nay, ta sẽ dạy khúc Hữu Sở Tư." ---- Nhân vật và tình tiết là của Kim Dung lão gia. Như chỉ xin mạo muội vẽ thêm mấy nét lãng mạn con gái cho đoạn trích mình yêu thích. Dành tặng các fan gái fan trai fan lãng mạn của Kim Dung. Mến thương.
A Tứ by nhunham
nhunham
  • WpView
    Reads 3,296
  • WpVote
    Votes 321
  • WpPart
    Parts 8
Quán mì Tàu bán hơn tám mươi năm, qua ba đời đứng bếp vẫn còn chong đèn thắp lửa từ chiều đến tang tảng sáng. Năm cái bàn. Hai mươi cái ghế. Tương xanh dấm đỏ. Sa tế thơm lừng. Một vắt mì chan nước lèo suông, rắc nhúm lá hẹ cũng ngon đủ vị thời gian. Nghe nói, khách đến trước mười hai giờ đêm là người. Sau mười hai giờ, biết đâu không phải. Giải Nhất Mini Contest "Linh dị thần quái" 2017 của Writer's Sanctuary. http://vnfiction.com/forums/index.php?topic=2530.new#new
Một chậu tùng hương, một con se sẻ by nhunham
nhunham
  • WpView
    Reads 367
  • WpVote
    Votes 28
  • WpPart
    Parts 1
Ông biết không, cháu chẳng muốn nhiều. Hồi ức của ông có thể giúp cháu nuôi một con se sẻ. Còn Doãn, cậu bạn ngây ngô khờ khạo đến mức chịu tin cháu tìm được An Dao, sẽ biết được rốt cuộc cậu ấy đã bắt đầu từ đâu.
[duyên gái, trung đại] CHƠI VƠI by BacHa2401
BacHa2401
  • WpView
    Reads 6,886
  • WpVote
    Votes 638
  • WpPart
    Parts 9
Năm ấy thị hai mươi bốn tuổi, không còn non dại, cũng chửa hết xuân. Năm ấy thị hai mươi bốn tuổi, thả mình rơi xuống đầm tình ái, để hương sen gieo vào tận lồng ngực, vấn vít nơi làn tóc xanh. Năm ấy thị hai mươi bốn tuổi, say sưa ngụp lặn trong men yêu nồng nàn, mặc miệng đời lắm lối đa đoan. Năm ấy thị hai mươi bốn tuổi, lần đầu khoác lên mình tấm áo cưới lụa là, theo người về nhà mới. Thị lấy kẻ không nên lấy, và đem lòng yêu người không thể yêu. Năm ấy, thị còn xuân, chơi vơi giữa những lằn ranh nhập nhằng chẳng tài nào phân định được.
Đợi Chờ by TranCaoNgocDuong
TranCaoNgocDuong
  • WpView
    Reads 258
  • WpVote
    Votes 22
  • WpPart
    Parts 3
Thể loại: Tình trai, lịch sử Nội dung: "Mới gặp thoáng thôi tình đã bén Nhớ thương một khúc suốt năm canh" (Mối Tơ Tình - Ca Trù)
[Truyện Việt] Áo dài Hà Bắc by HienLe202
HienLe202
  • WpView
    Reads 46,125
  • WpVote
    Votes 2,859
  • WpPart
    Parts 55
Bản wattpad này và wordpress (sefrasy.wordpress.com) có yếu tố hoang đường là nam giới sinh con. Phiên bản sách giấy không có chi tiết này và đã được Kiseki Studio xuất bản vào tháng Tư năm 2026. == Con trai mười chín mơn mởn như cỏ non, mặc áo dài nâu, đội nón lá rộng vành, chèo thuyền ra ao sen buổi sớm mùa hạ, nhìn sen mà cười đẹp hơn cả hoa sen nở. Nét duyên "trời đất giao hòa" ấy là một khoảnh khắc tươi nguyên, thơm tho của tình yêu tuổi trẻ vừa chín tới, ngọt thanh mà mát lòng mát dạ. Phải nhìn tròn con mắt, hít hà khoan khoái, lại vừa chạm vào nâng niu vừa nếm dư vị dịu thanh ấy, mới thấy tim tê rân, khoái cảm đến hoảng sợ. Chiếc áo dài nâu vải thô mà bừng sáng giữa lá xanh, bông trắng, nhị vàng cùng nét cười đẹp xinh sau vành nón lá in vào tâm trí là vì thế, để mãi sau này, bao áo dài nhung gấm, lụa là xúng xính chung quanh cũng trở nên bình thường, nhìn rồi lại quên, nhìn rồi lại đầy hoài cảm tưởng nhớ đến người xưa cảnh cũ. Cuộc đời là hành trình dài mà lại ngắn, còn khi con tim bay lên với mây trời chỉ là một khoảnh khắc ngắn mà lại dài. Dài ngắn ngắn dài, chỉ đến không còn tâm thức nữa mới gọi là quên đi. Mà tàn nhẫn nhất trên đời, lại chính là sự lãng quên.
NÀY MƯA XUÂN, HOA CHANH NỞ RỒI! by BacHa2401
BacHa2401
  • WpView
    Reads 2,119
  • WpVote
    Votes 252
  • WpPart
    Parts 21
Một câu chuyện đơn giản về hành trình tìm lại nguồn cảm hứng viết lách của một nhà văn nghiệp dư. Cạnh anh trong chuyến đi dài đó, biết đâu vẫn còn một người con gái thôn quê chân chất đợi chờ... Và... một vườn chanh bé xinh cứ xuân sang lại nở bung trong mưa phùn gió bấc, tim tím như mắt ai biếc nỗi nhớ thương, nhưng vẫn giản dị và êm đềm như chính cuộc sống nơi làng quê này. Đây là một câu chuyện được mình lấy cảm hứng từ một truyện ngắn rất xưa cũ mà mình từng đọc hồi lớp 3, bây giờ không thể nhớ được nội dung và tên truyện nữa, và bài thơ Chân quê của cụ Nguyễn Bính đã giục mình đặt bút viết. "Hoa chanh nở giữa vườn chanh Thầy u mình với chúng mình chân quê."